Tác giả: Hà Niệm Vãng Hề
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
c Cẩn Niên thay cô tiếp điện thoại.
Điện thoại được kết nối, An Thành liền lo lắng hỏi: “Sao không nghe điện thoại của anh? Em có biết em như vậy sẽ khiến người ta giận hay không?”
Giọng nói của Kha Cẩn Niên chậm rãi vang lên: “An Thành, tôi nói cho anh biết, Hân Nhan bây giờ đang ngủ trên giường của tôi.”
Lúc nói chuyện, còn chầm chậm quay sang liếc mắt nhìn Hân Nhan, mà cô lại cúi đầu, một chút phản ứng cũng không có.
Bên kia điện thoại, An Thành ngây ngẩn cả người: “Kha Cẩn Niên?” Sau đó nổi giận đùng đùng: “Anh kêu Lục Hân Nhan nghe điện thoại!”
Cẩn Niên khẽ cười một tiếng: “Bây giờ chúng tôi đang bận lắm, anh kêu sao cô ấy nghe được chứ? À, nhân tiện đây tôi thay Hân Nhan báo cho anh một tiếng, chúng tôi sẽ sống với nhau, sau này anh đừng quấy rầy cô ấy nữa.”
“Kha Cẩn Niên, đồ chết tiệt, lập tức kêu Hân Nhan nghe điện thoại!”
Tiếng An Thành nổi giận truyền tới, ngay cả Hân Nhan đang ở bên cạnh cũng nghe thấy rõ ràng từng chữ. Nước mắt cô lại lần nữa trào ra, nhưng chỉ có thể vùi mặt giữa hai đầu gối mà thút thít khóc.
Cẩn Niên cười, rồi cúp máy.
An Thành lại gọi tới, tiếng chuông không ngừng kêu vang.
Cẩn Niên không chẳng bận tâm, dụi điếu thuốc trong tay, nghiêng đầu nói với Hân Nhan: “Em muốn uống rượu không?”
Điện thoại vẫn reng chuông inh ỏi.
Hân Nhan vươn tay, thẳng thừng tắt nguồn di động.
Không gian đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Nhìn Cẩn Niên, cô thản nhiên nói: “Anh thực ghê tởm.”
Trong ánh mắt cô chất chứa sự chán ghét và oán hận.
Ánh mắt ấy khiến Cẩn Niên đau lòng, thế nhưng anh ta lại chẳng để tâm mà vẫn mỉm cười: “Ghê tởm sao? Anh chỉ muốn bẻ gẫy cánh của em, để em không còn cơ hội nào chạy trốn khỏi anh.”
Hân Nhan cười nhạt. Coi như chưa nói gì hết.
Chỉ nhận ly rượu trong tay Cẩn Niên đưa đến, uống một hơi cạn sạch.
Nhìn không thấy nước mắt rơi trong ly rượu đỏ, cay đắng lan tràn, mùi rượu thơm ngát dần dần biến thành mùi tanh hôi.
Sẽ không còn quan hệ gì nữa
~ ~ ~
Không nghĩ tới An Thành đã bay suốt đêm từ thành phố G trở về thành phố S.
Khi nhận được điện thoại của An Thành, Hân Nhan do dự rất lâu, cuối cùng cũng ấn nghe. Cô nghĩ, dù sao giữa hai người họ cuối cùng thì cũng nên có kết thúc.
Giọng điệu An Thành rất lạnh nhạt: “Lục Hân Nhan, em ở đâu, anh muốn gặp em.”
Bởi vì là buổi sáng, sương vẫn giăng kín bờ sông. Xa xa phong cảnh chìm trong làn sương mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện. Hân Nhan hi vọng làn sương mù này sẽ dày hơn, để che lấp hết biểu cảm của An Thành, chỉ có vậy lòng của cô sẽ không đau như thế này, cũng sẽ rời khỏi anh mà không luyến tiếc.
An Thành bỗng nhiên ôm cô vàomlòng, giọng nói khàn đi: “Hân Nhan, sao em không nói lời gì, sao không giống trước kia cãi nhau với anh? Em nói cho anh biết đi, tất cả chi là em gạt anh mà thôi, đúng không?”
Viền mắt cô ướt nhoà, nhưng mà, cô lại cảm nhận được bờ vai đã ươn ướt từ bao giờ.
Đó là nước mắt của anh.
Cô cắn mạnh môi, sau một lúc lâu, mới dùng giọng nói lãnh đạm nói: “Anh đừng như vậy, An Thành, chúng ta đã kết thúc.”
Người cô rất lạnh, lạnh đến thấu xương.
Buộc chính mình phải nói tiếp: “Thật ra trong lòng em vẫn chỉ yêu một mình Cẩn Niên…”
“Anh không tin, ” anh cắt ngang lời cô, càng ghì chặt cô hơn, “Em đã nói em yêu anh mà.”
Cô dừng một giây, giọng nói lạnh nhạt lại cất lên lần nữa: “Đó là gạt anh thôi. Em ở bên cạnh anh, chỉ vì muốn chọc tức Cẩn Niên, thực tế em không hề yêu anh.”
Những lời nói rành mạch lưu loát này, giọng điệu vừa đủ dứt khoát, che dấu đi cõi lòng trĩu nặng đau tận xương cốt của cô.
Hóa ra nói những lời tổn thương người khác cũng không khó, chỉ cần nhắm mắt lại, chìm vào trong bóng đêm vô tận, không cần phải đấu tranh trong đớn đau.
An Thành đẩy cô ra, sững sờ nhìn cô: “Em thật sự không yêu anh?”
Nét mặt cô không chút thay đổi: “Phải.”
“Cho đến bây giờ cũng chưa từng yêu sao?”
“Trong lòng em từ đầu đến cuối chỉ có Cẩn Niên.”
An Thành cười tự giễu, trong ánh mắt mang theo sự bi thương oán hận: “Lục Hân Nhan, em là người phụ nữ vô tâm. Tôi trước kia không biết vì sao lại yêu em, cứ tưởng rằng em thật sự yêu tôi.”
Cô cười hờ hững: “Hiện tại anh đã biết rồi, còn làm phiền em chi nữa? Chúng ta hợp được tan được, về sau làm bạn bè cũng tốt, làm người xa lạ cũng được, sẽ không liên quan gì tới nhau nữa.”
Anh lạnh lùng nhìn cô: “Được, sẽ không liên quan nữa.”
Hân Nhan ở lại ngoài bãi sông thật lâu.
Từ bãi sông số 1 thẫn thờ đi đến hai mươi mấy cây số.
Giống như một du khách thông thường, tỉ mỉ ngắm nhìn kiến trúc từng tòa nhà, đọc kỹ càng câu chuyện lịch sử phía sau mỗi tòa nhà cao tầng.
Hai bên đường tấp nập người qua kẻ lại, có người nhờ cô chụp ảnh giúp, cô cầm máy chụp hình, lần lượt chụp từng gương mặt tươi vui mà xa lạ. Cũng có người người đi rất vội vã, bước chân thoăn thoắt lướt đi.
Lúc sau, cô ngừng chân trước một toà nhà.
Cô nhớ lại, trước kia đã từng cùng An Thành uống cà phê một lần trên l