Tác giả: Vũ Thu Trà
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 134885
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/885 lượt.
buông tay Chu Ảm, định mở cửa xe kể với Tưởng Nguyệt chuyện cô đã đồng ý quen với anh. Nhưng Chu Ảm lại nắm chặt tay cô, mở kính xe, nói với Tưởng Nguyệt đang đứng bên ngoài: “Em ngồi phía sau đi.”
Chu Ảm cười rất tươi, vui vẻ trả lời: “Được, hôm khác đưa em đi ăn một bữa thật to, cho em ăn thỏa thích.”
“Vân Thương, rất cảm ơn cậu, anh họ mình chưa bao giờ dẫn mình đi ăn đại tiệc lần nào cả, hơn nữa còn cho mình ăn tùy thích, lần này được hưởng lộc từ cậu rồi.” Tưởng Nguyệt nịnh hót muốn ôm An Vân Thương một cái.
Chu Ảm trừng mắt liếc cô: “Muốn ăn ngon thì không được động tay động chân với An Vân Thương.”
Tưởng Nguyệt bất đắc dĩ khép miệng lại, An Vân Thương bị Tưởng Nguyệt chọc cười tâm tình rất tốt, lặng lẽ quay sang một bên cười. Thấy cô vui vẻ, Chu Ảm nghiêng đầu hỏi cô: “Tâm trạng em rất tốt sao?”
“Vâng.” Cô cười trả lời anh.
“Vậy sau khi ăn xong, em ngủ một chút đi rồi cùng Tiểu Nguyệt về Lương gia lấy cái gối ôm mà anh đã tặng em mang về đây nhé?” Quà anh tặng lại bị cô để lại Lương gia, nghĩ đến là thấy không thoải mái.
“Anh không sợ em trở về đó sẽ không quay lại nữa sao?” Nụ cười nơi khóe môi cứng lại, An Vân Thương ngạc nhiên về ý định của anh. Lúc trước còn muốn giam cô, giờ lại để cô trở về, Chu Ảm đang suy nghĩ gì vậy?
“Không có gì, em đã đồng ý quen với anh thì anh còn sợ gì chứ. Vả lại, anh không nghĩ em sẽ thích ở lại Lương gia.” Anh tin tưởng cô sẽ quay về nên trên gương mặt hoàn toàn không có vẻ lo lắng.
An Vân Thương tỏ ra nguy hiểm, cười nói: “Sao anh biết em không thích ở đó. Hình như bây giờ em cũng không muốn ở chỗ của anh. Dù sao Lương gia còn có dì Trầm Nguyệt, còn ở nhà anh chỉ có một người đàn ông là anh.”
“Vậy em muốn sống với dì cả đời, hay là sống cùng anh cả đời?” Anh nghiêm mặt, ánh mắt đen láy sâu thẳm chăm chú nhìn cô.
“…” Câu hỏi này ngay lập tức làm cô ngẩn người, cô không nghĩ anh sẽ đột nhiên hỏi như vậy, dĩ nhiên là cô không thể theo dì cả đời, đối mặt với ánh mắt mạnh mẽ của anh, nhất thời cô không trả lời được.
Tưởng Nguyệt thấy không khí hơi căng thẳng, vội xen vào: “Đúng vậy, Vân Thương, cậu đâu thể sống với dì cả đời được. Anh mình yên tâm để cậu trở lại đó chứng tỏ cậu đã được tự do, anh ấy cũng không nói sẽ nhốt cậu lại nữa.”
“Cẩn thận lái xe! Anh quay đầu lại đi.” An Vân Thương sắp bị hai người họ ép đến mức sắp gật đầu đồng ý ở cùng Chu Ảm cả đời rồi, trong tình cảnh nguy cấp, cô đành phải đẩy mặt Chu Ảm ra xa, để anh chuyên tâm lái xe.
Chu Ảm không tiếp tục đùa cô nữa, Tưởng Nguyệt thấy anh mình ngoan ngoãn nghe lời tập trung lái xe cũng không dám nói nữa, bắt chước ngồi ngoan im lặng.
Chỉ có An Vân Thương mặc dù không nói gì, nhưng trong lòng cô vẫn chưa bình tĩnh lại được.
Làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ nếu không thể quay về cuộc sống trước đây thì sau này cô thật sự phải sống cùng Chu Ảm cả đời sao? Nghĩ đến khả năng này sẽ xảy ra, cô thật cẩn thận liếc nhìn Chu Ảm.
Thực ra anh rất tốt, như trước đây cô đã từng suy nghĩ, anh tốt hơn so với Lương Mạc Sâm rất nhiều lần, đối xử với cô cũng không tệ, nếu kết hôn với anh, chắc sẽ rất hạnh phúc.
Sau khi ăn trưa, Chu Ảm rời khỏi nhà. Hôm nay anh nói sẽ không đi theo canh chừng An Vân Thương, nếu cô đã bằng lòng sống cùng anh, thì anh cũng sẽ không nhốt cô lại nữa.
Anh đi rồi, An Vân Thương và Tưởng Nguyệt ở trong phòng nói chuyện phiếm, Tưởng Nguyệt kể cho cô nghe tất cả những chuyện trước đây của Chu Ảm, hai người trò chuyện rất lâu mới nhớ đến lời dặn của Chu Ảm, muốn hai người về Lương gia lấy chiếc gối ôm.
Lúc ra khỏi cửa An Vân Thương tò mò hỏi Tưởng Nguyệt: “Cái gối kia có gì đặc biệt hả? Sao anh ấy cứ nhất quyết bắt chúng ta về lấy nó?” Bầu không khí trong Lương gia lúc này không tốt lắm, dì Trầm Nguyệt căn dặn cô khoảng thời gian này không nên trở về.
“Chuyện này… cái gối đó là do anh ấy tự tay làm, cậu không phát hiện ra sao? Nó không hề có nhãn hiệu gì hết, với lại đường may cũng không đẹp lắm.” Tưởng Nguyệt cười to, ngạc nhiên nhìn An Vân Thương: “Đừng nói là chuyện này cậu cũng không phát hiện ra nha?”
“Ừ… Mình không biết.” An Vân Thương hơi sửng sốt, cô không nghĩ rằng Chu Ảm lại tự tay may gối ôm, mà còn là màu hồng nhạt, cảm giác kỳ lạ này rất khó tả, nó nhẹ nhàng đi vào tim cô. An Vân Thương híp mắt, bắt đầu tưởng tượng hình ảnh anh cười dịu dàng, tay khâu từng mũi từng mũi lên chiếc gối, quả thực rất quyến rũ. Cô nhớ trước đây Chu Ảm đã từng nói đến cái gối ôm này, hôm nay còn muốn cô quay về lấy, thì ra là do chính tay anh làm.
Nhưng khi về tới Lương gia, cô không thể cười nổi.
Rõ ràng đang là ban ngày nhưng Lương Mạc Sâm không đi làm mà ngồi trên sô pha trong phòng khách. Nhìn thấy An Vân Thương xuất hiện, hắn cười lạnh quan sát cô đang đi tới: “Không phải cô đã chuyển ra ngoài ở? Sao còn quay trở về?”
“Yên tâm đi, tôi chỉ về lấy chút đồ của mình, sẽ không quấy rầy đến các anh.” An Vân Thương cũng không nhìn Lương Mạc Sâm, lạnh lùng để lại một câu rồi kéo tay Tưởng Nguyệt định lên lầu.
Lương Mạc Sâm nhanh chóng bắt l