Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

p trở tay. Nỗi oán hận sầu thương chôn chặt bao nhiêu năm, đã lên men biến đổi mùi vị, đã biến dạng, mất đi dáng vẻ vốn có của nó.
Anh thấy tâm trạng rối bời, trong lòng trào dâng biết bao thứ không thể diễn tả bằng lời. Tuy ngoài mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhưng nỗi đau dịu dàng và khoái cảm tàn nhẫn đang vật lộn trong lòng. Trong suốt quá trình này, không phải anh giả vờ ngủ thì cố tỏ vẻ phong độ, im lặng từ đầu đến cuối không nói một lời. Anh thấy mình đã đi qua một đoạn đường rất rất dài, vô cùng cực nhọc mới đến được đến đích, nhưng lại quên mất dự định ban đầu.
Ông đã năm mươi tuổi rồi, phần lớn những chuyện mà một người có thể nếm trải thì ông gần như đã nếm trải hết. Sự hào hùng, mạnh mẽ trước đây đã dần mất đi. Ông đã đi qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cuối cùng ông ta tìm thấy thứ quan trọng nhất của cuộc đời, không phải tiền bạc, không phải quyền lực địa vị, mà là người thân và tình cảm cha con mà ông đã thờ ơ bao lâu nay. Ông rất muốn bù đắp cho những quãng thời gian thiếu sót trước đây, chỉ có điều con trai ông không tiếp nhận nó.
Ông không nhớ rõ cuốn sách nào đã từng viết: Con trai là lời hứa của người đàn ông với thời gian. Chắc chắn mỗi ông bố đều nhận ra rằng, tất cả những thứ mà ông trân trọng nhất một ngày nào đó sẽ bị cho là thứ ngu ngốc. Còn trên thế giới này người mà mình yêu nhất cũng không thể hiểu được tấm lòng của mình.
Các cậu con trai dường như cũng không thể hiểu được rằng tất cả những thứ mà ông làm đều xuất phát từ tình yêu mà ông dành cho chúng. Ông cũng giống với tất cả những ông bố khác, muốn giúp con có những lựa chọn đúng đắn để chúng không phải đi nhiều đường vòng trong tương lai.
Ông đã đi qua mấy chục năm dài đằng đẵng, cuối cùng đã tìm được một chút thành quả, con đường kinh doanh của một doanh nhân thành đạt, bí quyết thành công, khả năng phán đoán chuẩn xác, nhạy bén, khả năng thưởng thức… Ông rất muốn truyền lại tất cả những thứ ấy cho con cái, có lẽ là do không biết chọn đúng phương pháp, nhưng tình yêu của ông thì không hề giảm đi. Tuy nhiên ông lại bị coi là độc tài, chuyên chế, thậm chí già rồi, lú lẫn rồi.
Ông cảm thấy rất bi ai.
Nhưng sự kiêu ngạo của ông không cho phép ông để lộ sự bi ai ấy, bởi vì ông là Đường Trạm.
Đường Ca Nam không biết cách làm một cậu con trai ngoan. Trên thực tế, ông cũng không biết làm thế nào để trở thành người cha tốt. Trong những năm tháng mà các con cần ông, ông bận kinh doanh, để lỡ thời gian dạy dỗ các con quý báu. Khi ông ý thức được điều đó thì các con đã trở thành những người trưởng thành, không nghe lời ông nữa.
Hơn mười năm, lần đầu tiên họ bình tĩnh ngồi cùng trên một chuyến bay dài mười lăm giờ đồng hồ nhưng chỉ nói vài câu đơn giản. Chuyến bay quá dài và sự lo lắng căng thẳng trong suốt một đêm khiến sắc mặt của Đường Trạm trông rất khó coi. Bây giờ biết con trai không sao, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm nên ngả mình xuống chiếc ghế mềm ngủ thiếp đi.
Đôi lông mày của ông đen nhánh và rậm rạp, chiếc mũi cao, môi mím chặt, dường như có thể chuẩn bị hô khẩu lệnh bất cứ lúc nào. Khi tỉnh ông lúc nào cũng trong trạng thái phấn chấn tinh thần, thông minh giỏi giang, lúc ngủ say dường như cũng không chịu thả lỏng mình. Tuy nhiên thời gian không thể quay ngược trở lại, ông đã già thật rồi.
Đây là lần đầu tiên từ khi trưởng thành đến nay Đường Ca Nam ngắm nhìn khuôn mặt của bố lúc ngủ.
Anh chưa bao giờ biết rằng bố như thế này, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác kỳ lạ. Ngồi im một lúc rất lâu rồi mới khẽ đắp chiếc chăn nhung lên người bố.
Sau khi máy bay hạ cánh, Đường Ca Nam cùng bố về nhà bà nội, nói kỹ càng mọi chuyện ở New York từ đầu đến cuối cho mọi người nghe. Tiếp theo là nghe đi nghe lại những lời dặn dò của bà nội, sau đó còn bị anh em trách móc một hồi. Sau hai tiếng, cuối cùng anh cũng không thể ngồi yên được.
“Bà ơi, cháu phải về rồi”.
“Tối nay ở đây đi, trời sắp sáng rồi”.
“Không được, cháu nhất định phải về nhà”. Nói xong anh đứng dậy.
Lúc ấy Đường lão phu nhân mới phát hiện anh không cởi áo khoác ra, không khỏi chau mày và nói: “Cái thằng này, ta lo cho cháu đến nỗi ăn không ngon, ngủ không yên, vậy mà cháu mới về được một lúc đã đòi đi”.
Đường Ca Nam cảm thấy rất khó xử: “Bà ơi, còn có một người cũng rất lo cho cháu”.
Câu nói ấy khiến Minh Tuyên và Hạo Vân cười phá lên.
“Vậy thì con về đi”. Đường Trạm im lặng suốt từ lúc về, bây giờ mới lên tiếng, “Tối nay con ở lại đây”.
Nghe thấy câu nói ấy, cả nhà đều ngạc nhiên, ngay cả lão quản gia đứng cạnh hầu hạ cũng không kiềm được nháy mắt liên tục.
“Có tiện không?” Đường Trạm khẽ hỏi một câu.
“Để cháu đi dọn phòng”. Đường Minh Tuyên đứng dậy chạy lên tầng.
“Tiểu thư, xin hãy để tôi”. Quản gia vội theo sau.
Đường lão phu nhân nâng cốc trà nhấp một ngụm, lấy đó để che giấu cảm xúc trong lòng.
Đường Ca Nam im lặng một lúc, chào tạm biệt mọi người, lấy chìa khóa từ tay lái xe, vượt qua đường núi vòng vèo, phóng thẳng về biệt thự ở khu Thanh Hà.
Lúc này là hai giờ ba phút sán