Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
g. Anh rón rén đi lên tầng, mở cửa phòng… Như bạn đã biết, cô Phong Bình lớn lên trong một gia đình lịch sự, gia giáo, không có thói quen khóa trái cửa phòng.
Đường Ca Nam rón rén đi vào phòng, ngồi bên mép giường, khẽ bật chiếc đèn ngủ cạnh đầu giường.
Một tuần không gặp mặt, anh phát hiện tóc cô đã dài hơn rất nhiều. Một lọn tóc nhỏ xòa xuống mặt, nổi bật trên nước da trắng mịn. Anh giơ tay định vuốt nhẹ nhưng dừng lại.
Ba phút sau, anh đứng dậy, vừa đi được hai bước thì người nằm trên giường lên tiếng.
“Em đang chờ anh hôn em”.
Đường Ca Nam lập tức quay đầu lại, chỉ thấy Phong Bình vẫn nằm nghiêng, mắt nhắm chặt, bờ my cong cong hình trăng khuyết, trông rất giống vẻ đang ngủ say. Đến tận khi anh quay trở lại ngồi cạnh mép giường thì cô mới mỉm cười mở mắt.
Đêm ấy không gian lãng mạn, cảm xúc trào dâng, chúng ta không cần miêu tả nhiều. Tác giả là một người nhút nhát thuộc phái cổ điển, thích dùng những từ ngữ mở, ẩn ý, hàm súc, tạo không gian liên tưởng cho bạn đọc. Vì vậy chúng ta hãy hướng ống kính máy quay đến trưa hôm sau.
Thời gian là mười hai giờ.
Sau một đêm hạnh phúc, Đường Ca Nam nằm trên giường tỏ vẻ ăn năn: “Anh xin lỗi vì đã để em phải lo lắng”.
“Đừng tự làm ra vẻ đa tình như thế, ai lo cho anh”.
“Anh biết anh sai rồi”.
“Một người đàn ông cô đơn ở ngoài, khó tránh khỏi buồn chán, cần được giải tỏa”.
“Anh không hề buồn chán”.
“Thế thì chắc là anh hưng phấn quá mức, vì thế nửa đêm nửa hôm mới không ngủ được, chạy ra ngoài uống rượu”.
“Đâu có”.
“Đưa người trong mộng một thời của mình đi công tác, lại còn không hưng phấn chắc? Em nghe nói Đường Thi cũng mơ màng suốt đêm không tỉnh”.
Nói đến đây, cuối cùng thì Đường Ca Nam cũng bừng tỉnh ngộ. Anh vội quỳ xuống đầu giường, dập đầu xuống giường than vãn: “Trời đất chứng giám, anh không hề uống rượu với cô ấy. Phong Bỉnh Thìn có thể làm chứng. Lúc ấy chỉ có một mình anh, ngay cả ví tiền anh cũng không mang đi. Em nghĩ mà xem, anh quyết không thể để con gái trả tiền được mà”.
Anh chủ động nhắc đến chuyện này, Phong Bình liền quay người lại nhìn anh, “Thế mới càng kỳ lạ, chuyện khẩn cấp gì khiến anh mặc quần áo ngủ, ngay cả ví tiền cũng không mang theo mà chạy ra ngoài? Động đất à?”
Đường Ca Nam đứng thẳng người, bấm mồm bấm miệng nhìn cô: “Em thực sự muốn biết?”
Phong Bình lầm lì nhìn anh: “Thế mà cũng phải hỏi”.
Thế là Đường Ca Nam cúi người xuống, áp sát vào tai cô nói thế này thế này, thế kia thế kia một hồi.
Nghe xong, Phong Bình ngây người một lúc lâu, sau đó cười phá lên: “Anh Nam, thực ra em cũng không nhỏ nhen như thế đâu, dù anh đi uống rượu với Đường Thi thì cũng chẳng có gì, không cần phải bịa ra chuyện ly kỳ như thế”.
“Thực sự anh không uống rượu với cô ấy”. Giọng nói rất chân thành.
“Ừ, tạm thời em tin anh”.
“Tất cả những lời anh vừa nói đều là sự thật”.
Phong Bình không có ý kiến gì, chỉ mỉm cười và nói: “Đúng là anh vẫn chưa tỉnh hẳn, ngủ thêm chút nữa đi. Bây giờ em phải đi tắm”. Nói xong, cô đạp chăn ra, che đầu Đường Ca Nam, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm. Đường Ca Nam luống cuống lật chăn ra, chỉ kịp nhìn thấy sau lưng cô.
“À, đúng rồi”. Bỗng nhiên Phong Bình lại thò đầu ra và nói: “Em muốn ăn cơm rang Dương Châu, anh bảo Lục quản gia nhé!”
“Tuân lệnh phu nhân”. Đường Ca Nam chào theo nghi thức quân đội rất buồn cười, sau đó kéo ngăn kéo cạnh đầu giường, lấy bộ quần áo ngủ bằng bông trắng muốt, đích thân xuống dưới tầng làm cơm rang trứng.
Nhưng nửa tiếng sau, khi Phong Bình tắm xong, sấy khô tóc, mặc quần áo thể thao, xuống phòng ăn thì không những không nhìn thấy cơm rang mà ngay cả Đường Ca Nam cũng biến mất.
Ánh nắng chan hòa rọi vào tấm cửa kính trong suốt, một buổi chiều mùa xuân ấm áp, dịu dàng. Lục quản gia đứng đó nhìn cô, khuôn mặt như cười mà không phải là cười, đôi mắt toát lên thứ ánh sáng của sự phấn khích lạ thường, nét mặt rất bí hiểm. Nhưng từ trước đến nay bà ta vốn quái gở như thế nên Phong Bình cũng không để ý.
“Anh Nam đâu, vẫn chưa xuống sao?”
“Cậu hai ra ngoài rồi”.
“Ra ngoài?” Phong Bình không khỏi ngạc nhiên, “Lạ thật, lúc nãy anh ấy không nói là ra ngoài. Bà biết anh ấy đi đâu không?”
“Không biết”. Lục quản gia trả lời rất dứt khoát.
“Anh ấy không nói gì sao?” Phong Bình thấy giọng nói của bà ta rất khó chịu nhưng vẫn nhẫn nại hỏi han.
“Không”.
Thấy thái độ của bà ta khó chịu, vô lễ như vậy, Phong Bình cũng thấy tức giận trong lòng, cô đổi giọng nói: “Thế anh ấy không nói với bà là tôi thích ăn cơm rang Dương Châu sao?”
Lục quản gia hơi hếch cằm lên, lạnh lùng nói: “Cậu hai có nói, nhưng tôi đã làm món khác, vì vậy…”
“Làm cơm rang Dương Châu khó lắm sao?” Cuối cùng thì Phong Bình cũng không kiềm chế được nổi nóng, “Vì sao ngay cả chuyện nhỏ nhặt như vậy mà cũng phải viện cớ từ chối? Rốt cuộc thì bà đã được đào tạo theo đúng chuyên môn bao giờ chưa? Biết thế nào gọi là…”
“Cô vẫn chưa phải là bà chủ của căn nhà này”. Lục quản gia lạnh lùng ngắt lời cô, nói với cô bằng giọng điệu hết sức ngạo