Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
nói: “Sao bên Bính Thần vẫn chưa có thông tin gì?”
“Đại tiểu thư của tôi”. Phương Quân Hạo không kìm được lườm cô một cái và nói: “Mới được có mấy phút, cô cũng sốt ruột quá rồi đấy”.
Chưa nói hết câu, bỗng nhiên thấy loa vang lên âm thanh khe khẽ.
Anh vội dừng vấn đề lại, ngón tay thao tác trên bàn phím, bỗng nhiên màn hình trên tường bên trái vụt sáng, trên màn hình xuất hiện một tòa nhà. Đường Minh Tuyên nhìn mà tròn mắt ngạc nhiên, trong lòng biết chắc là khoa học kỹ thuật hiện đại, nhưng nhìn thấy cũng không có tâm trạng để mà tò mò, chỉ dán mắt vào màn hình.
Tiếp theo, trong phòng vang nên giọng nói gợi cảm của một người đàn ông, nói tiếng Trung rất trôi chảy, “ Đây là khách sạn Jili, nơi anh Đường Ca Nam ở. Anh ta ở phòng vip tầng 12, cửa sổ mở, phòng ở khá ngăn nắp. Ồ, Kavin vừa đưa tin, bên cạnh phòng của anh Đường có một khách hàng bị bắn chết trên giường…”
“Trời ơi…” Đường Minh Tuyên không kiềm chế được hét lên.
“Chuyện này rất lạ”. Phong Bình trau mày, nhìn Phương Quân Hạo và nói: “Lẽ nào bị khủng bố tấn công?”
“Thế thì chúng nên cho nổ cả khách sạn”. Phương Quân Hạo phủ định giả thiết ấy, đồng thời đưa ra một giả thiết rất mạnh dạn: “Nhà họ Đường không có thù oán với ai chứ? Liệu anh ta có vô tình dính vào vụ tranh chấp nào không?”
“Lập tức điều tra thân phận của người chết, cả hung thủ…” Phong Bình cúi người nói vào micro.
Hai phút sau, giọng nói gợi cảm lại vang lên: “Kavin đang đối chiếu ảnh trong kho tư liệu, người chết là một người đàn ông quốc tịch Nhật, bốn mươi tuổi, thân phận cụ thể chưa rõ, tin rằng một lát nữa sẽ có kết quả, xin đợi một lát… Ồ, không phải đợi nữa, thông tin đến rồi”.
Anh ta ngừng khoảng năm giây, rồi nói: “Người chết là thành viên của bang xã hội đen của Nhật”.
Phong Bình nghe vậy, mắt phải nháy lên, bỗng chốc nhớ lại vụ án bắt cóc giết người của chủ thuyền gây chấn động một thời.
“Là nhân vật quan trọng à?” Phương Quân Hạo hỏi.
“Không sai. Ông ta là nhân vật đứng thứ hai trong bang xã hội đen lớn nhất của Nhật”.
“Hung thủ là ai?”
“Tạm thời vẫn chưa rõ. Nhưng hiện trường rất sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hung thủ bắn chết nhân viên trực ban tối hôm ấy, lấy đi thiết bị theo dõi của khách sạn. Phán đoán bước đầu của chúng tôi là một tay sát thủ chuyên nghiệp, có đồng bọn. Kavin đang bắt tay điều tra từ thân phận của người chết, gần đây bang này thay người đứng đầu, người bị giết rất có thể có liên quan đến chuyện này…”
Phong Bình căng thẳng đi đi lại lại, lúc ấy bỗng nhiên đứng lại, nhìn Phương Bá Thao và nói: “Chú Phương, chú lập tức liên lạc với lão Thất, bảo ông ta đích thân lộ diện chấn áp bang này”.
Phương Bá Thao ngạc nhiên, chần chừ một lúc rồi nói: “Điều này không đúng luật lắm”.
“Chẳng phải luật là do con người đặt ra sao?” Phong Bình ngắt lời ông ta.
“Phong Bình, cô đúng là làm cho mọi chuyện rối tung thêm”. Phương Quân Hạo không kìm được nói xen vào, “Dù là xung đột nội bộ bang xã hội đen của Nhật nhưng chuyện này những người đứng đầu trong bang hội sẽ né tránh, quyết không thể đích thân ra tay, chín phần mười là thuê người ngoại quốc làm. Cô tìm họ thì có tác dụng gì? Còn nữa, cô có chứng cứ gì chứng minh Đường Ca Nam nằm trong tay họ?”
Phương Bá Thao gật đầu lia lịa, lần đầu tiên cùng con trai đứng trên một chiến tuyến, “Quân Hạo nói đúng, chúng ta cùng đợi tin của cậu Bính Thần”.
Phong Bình cũng biết lời nói của anh ta rất có lý, khổ nỗi lòng dạ như thiêu như đốt, không thể bình tĩnh được.
Đường Minh Tuyên yên tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, không nói một câu nào.
Bởi vì cô hoàn toàn bị chấn động trước cuộc đối thoại của họ.
Thực ra, bắt đầu từ lúc màn hình trên tường bỗng nhiên vụt sáng, nỗi kinh ngạc trong lòng cô đã không ngừng tăng lên, cảm giác không dám tin, không thể tưởng tượng nổi. Cô vốn tưởng rằng có thể người quen của họ có chút quan hệ với cảnh sát, nghe ngóng chút thông tin từ phía họ. Kết quả là họ không cần thông qua cảnh sát, thông tin của cảnh sát còn không nhanh bằng họ, thậm chí ngay cả xã hội đen họ còn biết rất rõ, quả là thần kỳ.
Lúc này, sự tò mò của cô về thân phận của Phong Bình còn vượt qua cả nỗi lo về sự an nguy của Đường Ca Nam, đúng là tội lỗi, tội lỗi!
Sau một hồi im lặng, Phong Bình không kìm được lại bắt đầu lẩm bẩm: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sốt ruột chết đi được”.
“Sốt ruột cũng vô ích”.
“Sao Bính Thần vẫn chưa có thông tin gì? Anh ta có phái người đi tìm thật không?”
“Cô ngồi xuống kia một lúc đi”. Quả thực Phương Quân Hạo không thể chịu nổi cô, “Cô cứ đi đi lại lại như thế, ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi”.
Tâm trạng Phong Bình rối bời, nghe Quân Hạo nói vậy liền ngồi sang một bên, không nói gì.
Không khí trong phòng chìm vào yên tĩnh.
Khoảng mười phút sau, cuối cùng thì Kavin cũng chắc chắn rằng vụ mưu sát ở khách sạn là cuộc chiến trong nội bộ xã hội đen nhằm tranh quyền đoạt lợi. Người đứng đầu bang sắp bị thay thế, một số người cạnh tranh đã nhân cơ hội này tiêu diệt đối thủ của mình, còn hung thủ là ai