Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

g thỏa mãn vì được là người làm chứng thần kỳ. Người nghe câu chuyện cùng xúc động đến nỗi hai mắt sáng lên, nhịp thở gấp gáp, mặt mũi đỏ ửng, như kiểu hồi hộp đến nỗi tim đập thình thịch. Anh ta thậm chí không kịp lau sạch nước mỳ dính trên mép mà vội lao ngay vào xe, rút điện thoại ra, xúc động đến nỗi hai tay cũng phải run lên.
“A lô a lô, tôi nói cho cô nghe, cái cô Phong Bình kia, tôi vừa điều tra được…”
“Cái gì? Không điều tra nữa? Chẳng phải cô rất muốn biết rốt cuộc cô ta là ai sao?”
“… Ha ha ha, cô nhầm rồi, cô thực sự nhầm rồi cô Chu, cô ta chính là cô gái lọ lem, tôi tìm thấy chứng cứ đáng tin cậy tuyệt đối… Không sai, đáng tin cậy tuyệt đối”.

“Dĩ nhiên, dĩ nhiên, cô hãy chờ tin tốt lành của tôi”.
Phong Bình hoàn toàn không biết rằng, vì sự nổi hứng lần này của cô mà đã khiến một số người dốc hết sức lực điều tra về cô có bước đột phá vô cùng quan trọng. Hơn nữa trong tương lai không xa, một bài báo gây chấn động dư luận sẽ ra đời…






Không nên nhắc lại những chuyện đã qua
“Tối qua anh ngáy thật sao?” Tối hôm ấy, trước khi đi ngủ, Đường Ca Nam không kìm được quay sang hỏi Phong Bình.
“Anh cứ hừ hừ hừ rên đau, em không thể ngủ nổi…”
Đường Ca Nam ngạc nhiên, giở trò đùa gì vậy, nam tử hán đại trượng phu ngáy thì còn có thể chấp nhận được, sao có thể kêu đau được? Mất mặt chết đi được. Anh lập tức phản kháng: “Tuyệt đối không có chuyện ấy. Chắc chắn là em có ý đồ đen tối với anh nên mới không ngủ được. Đừng có mà tùy tiện vu oan cho người khác”.
“Có ý đồ đen tối với anh?” Phong Bình phì cười, “Anh mới là người vu oan cho người khác, đồ Chu Bát Giới điển hình, tự kỷ thì cũng phải có mức độ thôi chứ, thật là”.
Đường Thi chằm chằm nhìn anh vài giây, bỗng nhiên nói: “Ca Nam, trước đây cậu không thế này”.
“Trước đây trẻ tuổi không biết gì, ha ha”.
“Trẻ tuổi không biết gì?” Đường Thi đặt thìa xuống, ngẩng đầu nhìn anh, im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Vậy thì những lời mà cậu nói với tôi lúc ấy cũng là do trẻ tuổi không biết gì sao?”
Đường Ca Nam lúng túng, cười gượng hai tiếng rồi nói: “Cái đó, ha ha, hồi ấy dĩ nhiên là thật rồi…”
Đường Thi dồn dập hỏi: “Thế còn bây giờ?”
Đường Ca Nam có chút không thể chịu được ánh mắt của cô ta, không thể không cúi đầu xuống, cười ngốc nghếch. Đường Thi đợi một lúc, không thấy anh trả lời, lại hỏi: “Sao không nói gì? Có phải vì hồi ấy tôi làm tổn thương lòng tự trọng của cậu không?”
Nghe thấy câu nói ấy, Đường Ca Nam không khỏi nhếch mép mỉm cười.
Đường Thi bật cười: “Trong ấn tượng của tôi, Đường Ca Nam không phải là người có tinh thần trách nhiệm mãnh liệt, lẽ nào vì cậu đã đính hôn rồi?”
“Đường Thi”. Đường Ca Nam ngắt lời cô ta, đầu vẫn cúi, không nhìn cô ta: “Tuy chúng ta đã quen nhau rất lâu nhưng tôi thấy hình như cô không hiểu tôi. Có lẽ trong mắt cô tôi là một cậu công tử kém cỏi, không có tài cán gì, là cậu học sinh hư không biết nghe lời, là công tử phong lưu vô trách nhiệm…”
“Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy”. Đường Thi tìm cơ hội nói xen vào: “Tôi chỉ thấy cậu hơi trẻ con, đôi khi cậu khiến người ta khó mà nắm bắt được”.
“Thật sao?” Đường Ca Nam cười nhạt, im lặng một lúc, cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cô ta: “Nhưng tôi muốn cô biết rằng tôi không phải là người muốn vứt đi thì vứt, muốn nhặt lên thì nhặt”.
Đường Thi ngạc nhiên, nụ cười đóng băng trên khuôn mặt, nhưng cô ta là người rất giỏi ứng biến, lập tức cúi đầu, khẽ cười một tiếng và nói: “Tôi hiểu ý cậu rồi. Ha ha, tôi hỏi như vậy chẳng qua là vì tính sĩ diện của một người phụ nữ, xin cậu đừng hiểu lầm”.
Cô ta thật là đẳng cấp, chỉ cần vài câu nói tự chế nhạo mình nhẹ nhàng như vậy mà cô ta đã thanh minh cho mình, rõ ràng là dường như Đường Ca Nam đơn phương so đo, có ý đồ gì vậy. Đường Ca Nam không phải là người khéo léo, không nghĩ được như vậy. Anh chỉ thấy cô ta đã nói rõ ràng, cảm giác như trút được gánh nặng.
Đường Thi nói tiếp: “Tôi biết tôi đến Bắc Thần, chắc chắn các cậu đều giật nảy mình”.
“Đâu có chuyện đó”. Đường Ca Nam lễ phép phủ nhận.
“Bề ngoài thì không có nhưng trong lòng thì đoán già đoán non, rốt cuộc người phụ nữ này muốn giở trò gì? Ha ha. Nhĩ Dương đã để lại lời nhắn tỏ vẻ rất ngạc nhiên trên blog của tôi, đọc không thấy sao?” Đường Thi nhếch mép cười.
“Cô có blog? Tôi thực sự không biết”. Đường Ca Nam tự thanh minh cho mình, mỉm cười và nói: “Chỉ có điều, nhìn thấy sơ yếu lý lịch mà phòng nhân sự đưa tới, quả thực là tôi cũng thấy ngạc nhiên, không ngờ cô lại đến Bắc Thần”.
“Vinh dự chứ?” Đường Thi cười và hỏi.
“Có thể mời được cô, là vinh dự của Bắc Thần”. Đường Ca Nam khách khí nói.
“Tôi quay lại một thời gian rồi mà vẫn chưa tụ tập được với các cậu. Mai là cuối tuần, gọi cả Nhĩ Dương, chúng ta cùng ăn bữa cơm”.
“Ok, vậy để tôi nói với Nhĩ Dương một tiếng”.
“Không cần đâu, tối nay tôi sẽ đích thân gọi điện cho cậu ta, nếu không cậu ta lại thắc mắc về thành ý của tôi. Cậu biết đấy, tôi trời không sợ,