Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341913
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1913 lượt.
m. A Cửu vội ho khan hai tiếng để lảng tránh và nói: “Cô Phong, đây là đường Anh Hoa rồi, quán mỳ mà cô nói ở đâu ạ?”
“Phía trên tòa nhà kia một chút”.
“Vâng”.
Qua tòa nhà ấy, hai bên đường bỗng nhiên xuất hiện hơn chục nhà hàng, khách sạn. A Cửu lái xe chậm lại, quả nhiên nhìn thấy tấm biển có in chữ đỏ của quán mỳ.
Lúc này là hơn mười giờ đêm, tiết xuân se lạnh, khách hàng không đông lắm.
Phong Bình cùng Đường Ca Nam đẩy cửa bước vào, đến trước quầy gọi món. Bà chủ tóc xoăn đang ngồi trên quầy tính toán sổ sách, ngẩng đầu lên nhìn thấy cô, bỗng chốc hai mắt sáng lên, vội đứng dậy rồi thốt lên: “Trời ơi, cô Phong, thật không ngờ cô lại đến ăn mỳ của chúng tôi”.
Phong Bình cười và nói: “Mỳ ở đây rất ngon mà”.
Bà chủ sục sôi lòng nhiệt tình, chỉ muốn dốc hết ra cho cô thấy mà không cần biết cô có hiểu không, giọng địa phương đặc sệt: “Trời ơi, cô Phong, cô không biết là khi nhìn thấy ảnh của cô trên báo tôi ngạc nhiên thế nào đâu. Mấy con bé ở cửa hàng tôi ngưỡng mộ cô chết đi được. Tôi nói với chúng là trước đây cô thường xuyên đến quán của chúng tôi ăn mỳ, vậy mà chúng không tin, thật là, còn nữa, mấy hôm trước anh An cũng đến ăn mỳ, thật là trùng hợp. Trời ơi, anh này là… a, anh là Đường Ca Nam… anh Đường, mau, mau lại đây, xin mời ngồi, hôm nay tôi mời!”
Bà ta nói lung tung lộn xộn, Đường Ca Nam nghe mà chẳng hiểu gì cả, cũng không biết rằng anh An mà bà ta nói chính là An Duyệt Sinh. Phong Bình thì rất hiểu cách ăn nói không logic của bà ta, chỉ mỉm cười nghe bà ta nói là mời nên cũng không khách sáo cất ví tiền đi. Gọi hai bát mỳ, hai lon nước ngọt, sau đó tìm một vị trí ở góc rồi ngồi xuống. Không ngờ bà chủ cứ đi theo, muốn được chụp ảnh với họ. Hai người thấy khó xử, đành phải đồng ý để bà ta chụp ảnh cùng.
Chụp ảnh xong, bà chủ vẫn không muốn rời đi, hỏi hết cái này đến cái kia. Sau khi bưng mỳ ra, bà ta lại bắt đầu nói một thôi một hồi về loại mỳ này, theo nguồn lịch sử về tận thời Đường, lâu đời hơn cả lịch sử gia tộc họ Phong. Đường Ca Nam đói mờ cả mắt, nằm bò trên bàn nhìn Phong Bình, trông rất đáng thương. Thế là Phong Bình không thể không ngắt lời bà ta: “Xin lỗi bà chủ, có thể rời đi một chút được không, chúng tôi phải ăn mỳ”.
Bà chủ cũng không thấy khó xử, mỉm cười hớn hở rồi lưu luyến quay về trước quầy. Có ba cô bé đã tụ tập ở đấy thì thầm to nhỏ. Bà ta không mắng mỏ chúng như mọi ngày mà nhập hội buôn dưa lê, thì thà thì thụt.
Phong Bình và Đường Ca Nam nhìn nhau, khẽ thở dài: “Lẽ nào đây là sự phiền muộn sau khi thành người nổi tiếng?”
“Vốn dĩ em đã là người nổi tiếng rồi mà”. Đường Ca Nam cười khì khì.
“Nhưng không hot bằng anh, anh phong độ hơn nhiều”.
“Vậy thì hãy xu nịnh anh đi, anh đói quá”.
“Em thấy hình như em đã phạm một sai lầm”. Phong Bình thở dài, cầm đũa quấn một đũa mỳ bón vào miệng anh rồi nói: “Nhưng mong là không bị phóng viên chụp được, nếu không chắc chắn họ sẽ tưởng là em lấy lòng anh, rồi lại viết linh tinh, lấy đó ra làm trò cười…”
“Chúc mừng, chúc mừng”. Đường Ca Nam ăn ngon lành, vớ được món béo bở lại còn khoe mẽ: “Em lo lắng như vậy chứng tỏ đã có đủ tư cách làm người hot rồi”.
Phong Bình không nói linh tinh với anh nữa, chuyên tâm với việc bón mỳ cho anh ăn, ăn được hơn nửa bát, Đường Ca Nam mới dừng lại khen mỳ ngon, nước mỳ ngọt đậm.
Từ đầu đến cuối, bà chủ và mấy nhân viên phục vụ đều dán mắt vào họ, không rời ánh mắt một phút một giây nào và không ngừng thì thầm bàn luận – nhưng sự thì thầm này là do họ tự cảm nhận. Ngoài ngưỡng mộ vận may của Phong Bình, còn lấy cô ra để so sánh với những cô bạn gái cũ của Đường Ca Nam, sau một hồi cân đo đong đếm, rút ra kết luận là Hạ Dao vẫn là đối thủ đáng gờm nhất của Phong Bình.
Một người nói: “Chỉ cần họ chưa kết hôn thì Hạ Dao vẫn còn cơ hội”.
Người kia cười khẩy và nói: “Cô tưởng rằng họ kết hôn rồi thì Hạ Dao không có cơ hội sao? Đường Ca Nam là công tử phong lưu mà…”
“Suỵt…” Bà chủ nói: “Khẽ thôi chứ, đừng để người ta nghe thấy”.
Vì thế mà Đường Ca Nam không thể ngồi được nữa, dù mỳ có ngon đến mấy thì cũng không thể nuốt nổi. Anh cùng Phong Bình ra về trong tiếng reo hò nhiệt tình “mời quý khách lần sau lại đến” của bà chủ và mấy cô nhân viên.
Lúc ấy, trời đã khuya, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang ngồi trong xe dõi theo chiếc xe của họ, sau đó chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai, bước vào quán mỳ, gọi một bát mỳ, sau đó bắt chuyện với bà chủ.
Bà chủ đang ở trong trạng thái phấn khích cực độ, cho dù người ta không hỏi thì bà cũng phải tìm cớ để nói cho người ta biết. Thế là hai người lạ mặt, vì có chung hứng thú với một chủ đề nên bắt đầu nói chuyện rất nhiệt tình, vui vẻ, những nhân viên làm lâu năm biết nhiều chuyện thỉnh thoảng cũng chạy ra nói xen vào một hai câu.
Cậu chuyện bắt đầu từ ba năm trước, hồi ấy Phong Bình vẫn chỉ là một cô gái lọ lem ở tận đáy xã hội, xét cho cùng cũng chỉ là nhân viên quèn trong một văn phòng nhỏ, thường xuyên cùng bạn trai đến quán ăn mỳ…
Sau khi kể xong câu chuyện ấy, bà chủ quán mỳ cảm thấy vô cùn