Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

ời đi, thế là cô ta lại rụt đầu rụt cổ vào cái mai rùa của mình.
Tay phải của Đường Ca Nam bị thương, bữa tối ăn rất ít, chỉ uống một chút rượu, vừa lên xe đã bắt đầu nũng nịu với Phong Bình: “Đói qua, lúc nãy người ta chẳng ăn được gì cả”.
Vừa nói dứt lời, anh cảm giác xe giật một cái, Phong Bình cũng cảm nhận được điều đó. Hai người nhìn về phía lái xe. Dường như toàn thân A Cửu cứng đờ lại như bị sét đánh vậy, một lúc lâu mới quay đầu lại cười gượng với họ, tỏ ý xin lỗi rồi lái xe đi.
Vậy là hai người đều hiểu vì sao bỗng nhiên xe lại giật như thế.
Trong nháy mắt, nét mặt Đường Ca Nam thay đổi 1800 độ, thật là xấu hổ, xấu hổ chết đi được.
Phong Bình nhìn anh, cố gắng bặm chặt môi nhịn cười, suýt nữa thì bị nội thương.
Đường Ca Nam dùng ánh mắt sắc nhọn cảnh cáo cô không được cười. Nhưng cô cố gắng nhịn cười đến đỏ cả mặt, vẫn phát ra âm thanh nhỏ, anh lập tức nhoài người sang bịt miệng cô lại.
Tay anh nồng mùi thuốc. Phong Bình dồn hết sức mà cũng không đẩy được tay anh ra. Ánh mắt chếch qua vai anh, đúng lúc nhìn thấy vai của A Cửu, các cơ rung lên như bị co giật vậy, rõ ràng là cũng đang cố nhịn cười. Cô không nhìn thì thôi, nhìn rồi lại không nhịn được, kết quả là cười bật thành tiếng.
Cô vừa cười, A Cửu cũng không nhịn được cười phá lên.
Đường Ca Nam ức chế, mặt hầm hầm ngồi im trên ghế chẳng nói chẳng rằng. Thấy hai người trên xe càng cười càng to, dường như không có ý dừng lại, anh không kiềm chế được quát loạn lên.
“A Cửu, tháng sau cậu bị trừ một nửa tiền lương”.
“Không phải chứ giám đốc?” A Cửu vui quá hóa buồn, vội mím chặt miệng lại, lên tiếng phản kháng.
Xử lý xong anh ta, Đường Ca Nam quay sang nhìn khuôn mặt co giật vì cười của Phong Bình, lạnh lùng nói: “Em còn cười à? Ai hại anh bị thương? Nếu tay anh không bị thương thì lẽ nào anh không cầm được dao dĩa? Sao có thể bị đói được? Lại còn cười được nữa… em, anh giận thật rồi đấy”.
Phong Bình cười đến nỗi chảy cả nước mắt, cố gắng lắm mới miễn cưỡng dừng lại được. Cô gối đầu vào đùi anh, mắt nhắm miệng thở phù phù, nụ cười trên khuôn mặt vẫn chưa tan biến hết, hai má ửng hồng, bờ mi ươn ướt, trông rất đáng yêu.
Thấy cô gối đầu vào đùi mình, Đường Ca Nam thấy có gì đó là lạ, từ trước đến nay chưa có cô gái nào làm thế với anh, trước mặt anh họ thường cố gắng biểu lộ mặt hoàn mỹ nhất của mình, gối đầu lên đùi đàn ông, không ít thì nhiều cũng có phần hơi mất hình tượng.
Hành động ấy của cô như khiến mối quan hệ của hai người thân thiết hơn rất nhiều.
Đường Ca Nam thấy rung động trong lòng, nghĩ bụng dù sao hôm nay đã xấu hổ rồi, làm thêm những việc phá cách thì có sao đâu. Vừa nghĩ đến đấy, bỗng nhiên Phong Bình mở mắt, nói với A Cửu: “A Cửu, chúng ta đến đường Anh Hoa”.
Đường Ca Nam ngạc nhiên: “Đến đấy làm gì?”
Phong Bình nhắm mắt lại rồi nói: “Chẳng phải anh rất đói sao? Đưa anh đi ăn chút gì đó”.
“Ở đó thì có gì ngon chứ?”
“Có một quán mỳ, không rộng lắm nhưng mỳ ở đấy rất ngon”. Nói xong liền đưa tay trái lên massage mặt.
“Cười đến nỗi mỏi cả cơ mặt, đúng không? Để anh massage cho em”. Đường Ca Nam nói xong không chờ cô trả lời mà đưa tay véo mặt cô, quyết tâm trả thù.
Các giác quan trên mặt Phong Bình bị lòng bàn tay bạo lực của anh ta làm cho biến dạng.
Anh ta vo véo một lúc lâu mà vẫn không có ý dừng lại. Cuối cùng cô giở ngón nghề của mình ra, tấn công vào chỗ hiểm – ngón tay. Đường Ca Nam kêu lên thảm thiết, lập tức rụt tay lại.
Phong Bình bò dậy, lấy gương trong túi xách ra soi, son môi đã nhòe sang hai má, phấn trên mặt nhòe nhoẹt hết cả, cô quay sang lườm cho anh một cái rồi lấy giấy ăn sửa sang lại dung nhan.
Đường Ca Nam ngồi cạnh cười khì khì tỏ vẻ rất khoái trí: “Ở tai cũng có đấy”.
Chiếc gương của Phong Bình quá nhỏ, nghiêng đầu soi hai lần mà vẫn không nhìn thấy, cáu gắt với anh: “Đâu?”
Đường Ca Nam nói: “Sau tai ấy, em lại đây, anh lau giúp em”.
Phong Bình nhíu mày, uy hiếp anh: “Nếu anh mà giở trò gì thì biết tay em”.
Đường Ca Nam nhăn nhó giơ bàn tay bị thương ra cho cô nhìn, tỏ ý là dù có muốn thì cũng không làm gì được. Phong Bình đưa cho anh hai tờ giấy ăn, nghiêng người ra để anh ta phục vụ mình. Cô vừa giơ tai ra thì cảm giác thứ gì đó nóng ấm chạm vào má trái của mình, cô ngây người, đang định quay lại để phản công, kết quả là giơ môi ra cho kẻ địch.
Ở phần trước chúng ta đã nói kỹ thuật hôn của Đường Ca Nam rất tốt, chỉ có điều, lần này là hôn trộm, chủ yếu là mang ý chơi xấu, nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, sau đó thản nhiên như lợn chết không sợ nước sôi, nhắm mắt lại và nói: “Sao, định làm anh gì nào?”
Phong Bình không làm gì được anh, vừa tức vừa buồn cười, nghiến răng nói: “Khi nào về thì em sẽ cho anh biết tay”.
Cô vừa nói câu ấy, A Cửu không nhịn được phì cười.
Hai người ngồi sau quay sang nhìn nhau, Phong Bình xấu hổ đỏ cả mặt còn Đường Ca Nam thì cười.
A Cửu là lái xe kiêm vệ sĩ, bình thường quan hệ với sếp rất tốt, cười sếp một chút thì không sao nhưng cười vợ sắp cưới của sếp thì không được tốt cho lắ