Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.
ầu với anh.
Đường Ca Nam bật cười: “Gần đây có một hồ nước, phong cảnh rất đẹp, hay là đến đó chơi?”
Phong Bình vội gật đầu.
“Vậy thì em xuống đây”.
“Biết rồi, anh tránh ra một chút”. Cô nói rồi cúi người xuống.
“Cái gì? Này, em làm gì vậy?”
“Giày”.
“Giày gì?”
Anh chưa nói hết câu thì hai chiếc giày bay ngang qua đầu, suýt thì trúng đầu anh. Anh vẫn chưa kịp ca cẩm thì thấy một bóng người bay xuống, chạm đất an toàn, không chút thương tích.
Đường Ca Nam ngạc nhiên đến nỗi há hốc mồm, mắt trợn tròn nhìn cô nhặt đôi giày bệt đi vào chân. Anh khẽ hỏi: “Em, em không sao chứ?”
Phong Bình đứng thẳng người, xoa tay và nói: “Không sao, đi thôi”.
Đường Ca Nam vẫn không thể tin vào mắt mình, anh đặt tay lên vai cô, xoay trước xoay sau, muốn chắc chắn là cô không sao. Phong Bình đẩy tay anh ra: “Chẳng phải em đã nói với anh là em học kung fu rồi sao. Cái ban công này không cao lắm. Chúng ta đến hồ nước kia chơi đi”.
Đường Ca Nam đưa cô ra ngoài bằng đường cửa sau, trên đường đi anh không kìm được thốt lên: “Thì ra vợ anh là một nữ siêu nhân”.
Phong Bình nghe thấy chữ “vợ”, trong lòng hơi rung động nhưng không có ý “bật” lại.
Đường Ca Nam không hề nhận ra cách xưng hô của mình không đúng, anh hỏi tiếp: “Vì sao em lại học cái đó?”
“Người nhà họ Phong ít hay nhiều cũng phải biết chút võ thuật để tự vệ. Em là một trong số ít người chăm chỉ”.
“Thật lợi hại”.
Phong Bình cười hai tiếng, không nói gì.
Hai người đi được một lúc, Phong Bình hỏi: “Này, chúng ta phải đi bộ đến hồ nước kia sao?”
“Đúng vậy, nửa tiếng thôi mà”.
“Không có xe bus à?”
“Có một tuyến, chỉ có điều phải xem vận may, đi bộ thì thực tế hơn”.
“Ừm…”
“Em sao vậy, không phải là mới đi hai bước đã mệt rồi đấy chứ?”
Phong Bình cười, thẳng thắn nói: “Lúc nãy em nhảy xuống, hình như là bị đá chọc vào chân, bây giờ thấy đau”.
“Sao lúc nãy em nói là không sao?”
Đường Ca Nam dừng lại nhìn cô, đôi mắt anh sáng ngời, Phong Bình bị anh nhìn đến đỏ cả mặt, “Anh nhìn kiểu gì vậy? Lúc nãy không sao, bây giờ bỗng nhiên thấy hơi đau”.
“Ha ha ha”. Đường Ca Nam phá lên cười, không chút khách khí.
Cười xong, Đường Ca Nam tỏ vẻ phiền não: “Nếu giống như trong phim thì lúc này anh nên cõng em đi để chứng tỏ anh một lòng một dạ với em. Chỉ có điều anh cõng em đi bộ mười phút không vấn đề, nhưng nếu ba mươi phút thì e là không được, em nhìn ngón tay anh…”
“Chúng ta thử vận may, đợi xe bus”.
“Đành phải vậy thôi”.
Thế là hai người đến bến xe bus đợi xe, ra hồ nước chơi một lúc lâu, nhân tiện ăn bữa chiều ở nhà hàng ven hồ. Sau khi về khó tránh khỏi phải nghe những lời cằn nhằn. Hai người chỉ coi như gió thoảng bên tai, mỉm cười cho qua.
Tiếp sau đó là những ngày tháng yên ả. Tiết trời sang xuân, ánh nắng chan hòa, chuyện mà Phong Bình lo lắng cũng không xảy ra. Thời gian gần đây, tiêu điểm mà giới truyền thông quan tâm là show trình diễn thời trang của Jennifer diễn ra vào cuối tuần. Sau rất nhiều ngày tuyên truyền, cuối cùng show diễn thời trang cao cấp này cũng được mở màn, quả là khiến người ta mong chờ. Giới truyền thông và những người nổi tiếng trong giới thời trang đã lần lượt đến thành phố Thánh Anh.
Vì đã tặng vé mời cho người khác nên Phong Bình dự định không đi. Nào ngờ Jennifer lại gọi điện lại để xác nhận và liệt cô vào hàng ghế đầu của khách vip. Cô đành phải tỏ ý là mình còn hai người bạn nữa, rất hứng thú với những mẫu thiết kế của bà ta. Jennifer lập tức sai người mang hai tấm vé mời đến cho cô.
Tuần này Đường Ca Nam bay tới New York để tham dự cuộc họp về sản phẩm mới, không kịp về đúng hẹn. Phong Bình liền gọi Phương Quân Hạo cùng đi.
Địa điểm là hội quán Hồng Nhật.
Tuy cô đã thề là sẽ không bao giờ đến hội quán Hồng Nhật, nhưng sự lớn mạnh của cuộc sống chính là ở chỗ nó có thể khiến bạn lật lại những lời nói ban đầu của chính mình, giống như cô đề xướng bảo vệ môi trường nhưng trong tủ quần áo vẫn không thể thiếu một chiếc áo lông thú.
Tuy Phong Bình không coi hội quán Hồng Nhật ra gì nhưng khách quan mà nói thì nó vẫn là hội quán hạng nhất nhì ở thành phố Thánh Anh, số người có thể tổ chức những hoạt động như thế này ở hội quán Hồng Nhật không phải là nhiều. Vì chuyện của Chu Tân Trúc nên Chu Thiên Hựu để Jennifer miễn phí sử dụng hội trường, đồng thời cũng muốn nhân cơ hội này nói với giới truyền thông rằng chuyện chiếc áo lần trước thực sự chỉ là hiểu lầm. Nhà họ Chu và bậc thầy thiết kế này có mối quan hệ khá tốt. Jennifer có khí chất thanh cao của một người làm nghệ thuật nhưng xét cho cùng vẫn là một thương nhân. Huống hồ hội trường của hội quán Hồng Nhật quả thực không thể chê vào đâu được, vì vậy mà đã vui vẻ nhận lời.
Sự phô trương của buổi tối hôm ấy thì không cần phải nói, có sự tham gia của rất nhiều người nổi tiếng, không gian trang hoàng lộng lẫy, hoành tráng. Ngoài những ngôi sao quốc tế nổi tiếng thân thiết đến chúc mừng Jennifer, còn có rất nhiều minh tinh hạng nhất trong nước như Hạ Dao, được coi như là khách hàng cố định của Jennifer,