pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1923 lượt.

cũng có mặt trong danh sách khách mời. Ngoài ra còn có những người nổi tiếng trong giới thời trang đến từ New York và Paris, chủ biên các tạp chí và giới truyền thông.
Điều khiến các vị khách và phóng viên cảm thấy ngạc nhiên là hàng ghế khách Vip dưới sàn catwalk hình chữ T.
Từ trước đến nay show thời trang của Jennifer không có ghế Vip. Đây là chuyện mà trong giới thời trang ai ai cũng biết. Ngay cả show diễn thời trang cao cấp ở Paris bà ta cũng không đặt hàng ghế Vip, vậy mà lại đặt ở đây? Thật khiến người ta kinh ngạc.
Rốt cuộc hàng ghế Vip này dành cho ai? Rốt cuộc người sắp đến là người như thế nào?
Rất nhiều người đã bắt đầu thì thầm to nhỏ, chỉ có điều hàng ghế Vip không đề tên nên phạm vi dự đoán là vô hạn. Thế là những người nổi tiếng của thành phố Thánh Anh lần lượt được nhắc đến tên rồi lại lần lượt bị loại.
Đúng lúc mọi người bàn tán xôn xao thì chiếc Porsche của Phương Quân Hạo đã đến trước cửa lớn của hội quán Hồng Nhật. Phong Bình mặc chiếc áo len màu lông chuột, bên ngoài khoác chiếc áo khoác lông cừu màu lam, cùng Phương Quân Hạo bước vào phòng lớn.
Người đứng ở cửa tiếp đón chính là giám đốc phòng phục vụ khách hàng lần trước, vừa nhìn thấy Phong Bình, nụ cười của anh ta bỗng đông cứng trên khuôn mặt. Lúc ấy, nếu bạn hỏi anh ta, người mà anh ta không muốn gặp nhất khi còn sống là ai thì câu trả lời của anh ta nhất định là Phong Bình.
Phong Bình thì hoàn toàn ngược lại, đặc biệt là khi cô nhớ đến buổi tối mùa đông lạnh buốt giá ấy, mình đã thê thảm, run rẩy như thế nào thì cô nghĩ rằng lần này mình đã đến đúng chỗ.
“Chào buổi tối, cô Phong”. Thật không hổ là giám đốc, trong nháy mắt đã trở lại bình thường, mỉm cười tỏ vẻ rất thân thiện, ôn hòa.
Phong Bình đưa vé mời cho anh ta và nói: “Tôi không phải là hội viên ở đây, dựa vào cái này có thể vào được không?”
Giám đốc không để ý đến lời châm biếm của cô mà cười rất nhiệt tình: “Sự hiện diện của cô là niềm vinh dự của chúng tôi”.
Phong Bình hỏi tiếp: “Tôi có cần mặc áo khoác chụp ảnh ở đây không? Nhân viên của các anh hình như trí nhớ không được tốt lắm”.
Các cơ trên mặt giám đốc có phần cứng lại, nhưng vẫn giữ nụ cười: “Cô nói đùa rồi…”
“Tôi để áo khoác ở đây có phải trả thêm tiền không?”
“Không, không cần, chúng tôi có nghĩa vụ bảo quản đồ của khách hàng…” Giám đốc không thể duy trì được nụ cười của mình.
“Vậy thì anh không được để mất nó đâu đấy”. Phong Bình cởi áo khoác rồi đặt lên cánh tay đang giơ ra của anh ta, nói từng câu từng chữ rành rọt: “Bởi vì giá của chiếc áo này không nằm trong phạm vi tưởng tượng của anh”.
“Xin cô yên tâm…” Từng giọt mồ hôi ly ty đã lăn trên trán của anh ta.
“Anh…”
“Cô Phong”, phía sau bỗng nhiên vang lên tiếng nói ngắt lời Phong Bình, “Người ta nói tha được cho ai thì tha, việc gì cô phải hùng hổ dọa người như thế?”
Phong Bình quay lại nhìn, người đang nói chính là cô Chu Tân Trúc nổi tiếng với sự kiêu căng lạnh lùng.
Thái độ của cô ta hôm nay rất kỳ lạ, dường như trong nháy mắt đã lấy lại được thói vênh váo tự đắc xưa kia, nhìn Phong Bình bằng ánh mắt khinh thường, khuôn mặt như cười mà không phải là cười.
Phong Bình cười một tiếng: “Đúng vậy, tôi hùng hổ dọa người, nhưng cô biết rằng vì sao tôi lại làm thế không?” Cô nhìn thẳng vào mắt Chu Tân Trúc và nói đầy hàm ý: “Bởi vì đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa tạ lỗi với tôi, vẫn chưa nói lời xin lỗi tôi. Những người làm sai sao có thể hùng hùng hổ hổ như thế?”
Chu Tân Trúc đỏ mặt nhưng giọng nói vẫn rất hùng hổ: “Cô Phong, trên cái thế giới này, mọi người đều khó tránh khỏi phạm sai lầm, không chỉ một mình anh ta, vì thế tôi mới nói tha được cho ai thì tha”.
Phong Bình nghe mà không khỏi chau mày, cảm thấy khó hiểu, không biết cô ta có ý gì.
“Cô Chu, xin thứ lỗi cho khả năng lý giải có hạn của tôi, xin hỏi cô nói thế có ý gì?”
“Có lẽ tôi nói hàm ý quá. Cô Phong, mỗi người đều có những chuyện không muốn để người khác biết. Cô nên biết rằng tôi muốn ám chỉ điều gì”. Chu Tân Trúc hơi hạ thấp giọng nói: “Bởi vì chuyện lần trước nên tôi sẽ không nói ra, coi như là báo đáp cô…”
“Ồ, tôi hiểu rồi…” Phong Bình nháy mắt, hơi ngạc nhiên, sau đó phì cười: “Ha ha, thì ra cô điều tra sau lưng tôi”.
“Không thể nói là điều tra được, chỉ là tò mò”. Chu Tân Trúc thản nhiên nói: “Tôi rất tò mò không biết rốt cuộc cô chui ra từ đâu, lúc thì là cô gái lọ lem, lúc lại trở thành người cao quý, lúc nào cũng làm ra vẻ huyền bí. Thì ra cũng chỉ thế mà thôi. Ha ha, tôi không thể không nói, mắt nhìn đàn ông của cô quả thật quá kém”.
“Cô Chu Tân Trúc”. Phương Quân Hạo im lặng từ lúc đến, nhưng lúc ấy không kiềm chế được nói xen vào: “Để tôi nhắc cô một câu, cẩn thận họa từ miệng mà ra”.
“Thật sao?” Chu Tân Trúc thản nhiên cười, nhíu mày, nhìn Phong Bình từ đầu đến chân với ánh mắt của người trên nhìn kẻ dưới.
“Ha ha”. Phong Bình bật cười, không hề tức giận vì những lời nói của cô ta mà bình tĩnh nói: “Cô Chu, chọn đối thủ là một chuyện rất thú vị, có thể từ từ phân loại, lựa chọn kỹ càng, nhưng tìn