Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341922
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1922 lượt.
t một, hai nhưng cứ tưởng rằng đã biết chín, mười, thích nói nhăng nói quậy. Ngược lại những người hiểu rõ sự tình thì lại rất thận trọng. Vì vậy, chỉ cần ông không nhắc đến, những người khác đều không quan trọng”.
Nhận được những lời khen ngợi như thế, Andreu cảm thấy toàn thân sảng khoái như được ăn kem giữa trời hè nóng oi bức, ông nghiêng mình và nói: “Quả thực không dám giấu, mấy hôm trước nghe tin có một cô gái tướng mạo rất giống người… Tôi không dám tin, không ngờ lại chính là người”.
Ông ta nói rất hàm ý nhưng Phong Bình hiểu hết, hơn nữa cũng trong dự đoán của cô. Nhà họ Đường không phải là gia tộc vô danh. Ở châu Âu dù thông tin có chậm hơn nhưng rồi sẽ biết, chắc chắn là có nhiều lời đồn đại, chỉ có điều vì thân phận của cô nên không tiện để cô biết.
“Ha ha, không biết chừng hai hôm nữa sẽ có chuyện kinh thiên động địa xảy ra”. Phong Bình cười gượng, tạm biệt ông ta và nói: “Tôi phải đi đây, xin thay tôi gửi lời chúc mừng tới Jennifer”. Cô nhìn về phía Jenniifer đang bị phóng viên bao vây, “show thời trang hôm nay rất thành công”.
Andreu nhận lời với cô, định tiễn cô ra ngoài nhưng bị Phong Bình cười ngăn lại.
Cô ra cửa thì nhìn thấy Đường Minh Tuyên đang đứng ở ngoài, hai cô gái trang điểm lộng lẫy đang vây quanh cô, không biết đang nói gì, nhìn thấy cô họ đều ngừng lại không nói nữa mà quay ra nhìn.
Phong Bình mỉm cười và nói: “Minh Tuyên, tôi đi trước đây”.
Đường Minh Tuyên vội nói: “Tôi đi cùng hai người”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu. Thế là Đường Minh Tuyên bỏ mặc hai người kia, rảo bước về phía Phong Bình, ba người cùng đi. Phong Bình vừa đi vừa mỉm cười và nói với cô ta: “Hình như hai người chưa biết nhau, để tôi giới thiệu nhé, anh ấy là Phương Quân Hạo. Quân Hạo, cô ấy là…”
“Tôi biết”. Phương Quân Hạo ngắt lời mà không thèm nhìn cô: “Cô vừa gọi tên cô ấy rồi”.
“Ừ nhỉ…” Phong Bình biết tối nay anh ta bị mình lôi đi, trong lòng vô cùng tức giận, vội cười trừ và nói: “Tôi mời ăn đêm, Minh Tuyên cùng đi nhé…”
“Tôi không đói, cảm ơn”.
“Vậy thì chúng ta đến quán bar uống rượu, lâu lắm rồi không ra ngoài chơi”.
“Không hứng thú”.
“Đừng thế mà, Quân Hạo…” Phong Bình liên tiếp bị từ chối, đành phải lắc tay anh ta, tỏ vẻ nũng nịu. Nhưng Phương Quân Hạo vẫn lầm lì không nói gì.
Đường Minh Tuyên thấy hai người họ rất lạ. Lúc nãy trong hội trường, dường như Phương Quân Hạo tỏ ra rất tôn kính Phong Bình, vậy mà bây giờ bỗng nhiên lại đảo lộn vị trí thế này? Hơn nữa thái độ của Phong Bình với anh ta… rất kỳ lạ!
Không được, mình phải nhanh chóng báo cáo tình hình cho anh hai mới được.
Vụ án mất tích ly kỳ
Đường Ca Nam không cần Đường Minh Tuyên báo cáo tình hình.
Lúc này, anh đang vừa uống sữa vừa xem tường thuật trực tiếp show diễn thời trang qua mạng. Khi ống kính quay về phía Phong Bình trên hàng ghế Vip lần thứ ba, anh nhanh chóng nhấn nút tạm dừng. Trên màn hình, dáng ngồi của Phong Bình rất tự nhiên, khóe miệng nở nụ cười, trông rất cao quý. Quả là một quý cô quý phái.
Đường Ca Nam càng nhìn càng thấy cô xinh, càng nhìn càng thấy cô quyến rũ, không kìm được giơ tay lên vuốt ve, ngón tay chưa chạm vào màn hình thì lại rụt lại, khẽ nhếch mép mỉm cười, có lẽ là thấy hành động ấy không giống mình lắm.
Anh ngây người nhìn màn hình một lúc rất lâu rồi mới đứng dậy thay quần áo, chuẩn bị cho cuộc họp lúc mười giờ. Lúc Đường Minh Tuyên gọi điện sang, anh đang trên đường đến phòng họp, đầu bên kia điện thoại rất rè, nhiều tạp âm đan xen nhau khiến người ta có cảm giác inh tai nhức óc.
“Anh hai, hình như quan hệ giữa họ không bình thường, vô cùng thân mật…” Cô cố tình ngừng một lát, thấy Đường Ca Nam không phản ứng gì, hoàn toàn không có ý đỡ lời cô, cuối cùng đã để lộ mục đích thực sự của cuộc điện thoại này – dù sao thì cô cũng không tẻ nhạt đến nỗi báo cáo chuyện nhỏ nhặt này, cô tò mò hỏi: “Anh hai, rốt cuộc Phong Bình là ai?”
“Cô ấy là vợ sắp cưới của anh, là chị dâu tương lai của em”. Đường Ca Nam nói với giọng điệu không thoải mái lắm.
“Em không hỏi cái đó”. Đường Minh Tuyên phản bác lại với giọng điệu hờn dỗi, “Em muốn hỏi cô ấy là người ở đâu? Gia đình làm gì? Bố mẹ là ai?”
“Em đi học ở sở cảnh sát từ khi nào vậy?” Đường Ca Nam vừa trêu chọc cô vừa bước xuống xe.
“Trời ơi, người ta tò mò mà, thực sự rất muốn biết”. Đường Minh Tuyên nũng nịu. Nhưng Đường Ca Nam không chút động lòng.
“Anh phải họp bây giờ, không có thời gian nói chuyện phiếm với em. Em muốn biết gì thì có thể trực tiếp hỏi cô ấy. Cô ấy là một người rất dễ chung sống”.
Nói xong anh gập điện thoại lại, lấy túi hồ sơ từ tay trợ lý, vào phòng chuẩn bị họp.
Đường Minh Tuyên không biết làm thế nào, đành phải quay về chỗ ngồi với một mớ thắc mắc trong lòng.
Phương Quân Hạo ngồi đó uống rượu một mình.
Cô hỏi Phong Bình đâu, anh hếch cằm, chỉ về phía sàn nhảy, tỏ ý là cô ấy đang khiêu vũ.
Đường Minh Tuyên nhìn về phía sàn nhảy lấy lệ, sau đó kiếm chuyện làm q