Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341894
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1894 lượt.
viên chụp được đang đi dạo hoặc ăn tối gì gì đó thì cô cũng không thấy kỳ lạ. Nhưng họ không hề có dấu hiệu gì mà bỗng nhiên đính hôn, rốt cuộc đó là do Đường Ca Nam giữ bí mật quá hoàn hảo hay có uẩn khúc gì?
Đây là điều mấu chốt, ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định sau này của cô, vì vậy cô cảm thấy rất phiền não.
Đường Ca Nam chỉ là nhất thời kích động… Rất có khả năng là như vậy. Anh ta là người buông thả, phóng túng, làm việc thường không nghĩ đến hậu quả. Nếu đúng là như vậy thì mọi chuyện dễ giải quyết.
Vấn đề là, nếu anh ta thực sự yêu cô ta?
Có thể không? Đường Ca Nam có thể yêu một người ư?
Bỗng nhiên nảy ra vấn đề này khiến Đường Thi ngây người trước máy tính, một lúc sau mới khẽ ngả người dựa vào ghế, nhìn lên trần nhà suy nghĩ.
Cô vẫn chưa chính thức bắt đầu mà mấy động tác nhỏ thời gian trước đó đã “gãy cánh”, không có chút hiệu quả nào. Lần uống rượu trước, cô nhân cô hội uống say ngả đầu vào vai anh, tóc vướng vào khuy áo của anh chỉ là sự cố, nhưng khi hai người gần nhau như vậy mà anh vẫn tỏ ra rất lịch sự, không có chút lưu luyến nào, thậm chí nhìn thấy Phong Bình, anh lập tức đẩy cô ra một cách thô bạo… Đây không phải là dấu hiệu tốt.
Nếu nói ban đầu cô quay lại vì sự nhờ vả của Đường Trạm thì tối hôm ấy ít hay nhiều thì tâm lý hiếu thắng của một người con gái đã trỗi dậy. Cô là người con gái đầu tiên mà Đường Ca Nam tỏ tình thật lòng, là nữ thần của anh thời thanh xuân. Vị trí ấy là độc nhất vô nhị, không gì có thể thay thế được.
Tuy nhiên, anh nói anh không phải là người thích vứt đi thì vứt thích nhặt lên thì nhặt. Nhưng cô lại cố chấp nghĩ rằng đó là sự tự vệ vì lòng tự trọng bị tổn thương. Bởi vì anh luôn luôn như thế, lúc nào cũng tỏ vẻ bất cần, mặc cho mọi chuyện xảy ra, dùng ý nghĩ đó để che giấu ý nghĩ thực sự trong lòng mình.
Chỉ có điều, khi màn đêm yên tĩnh, con người ta thường không đề phòng.
Cô im lặng một lúc rồi đứng dậy, đi đến đầu giường gọi điện thoại.
“A lô”. Giọng nói của Đường Ca Nam hơi khàn, nghe có vẻ không được vui vẻ cho lắm.
“Đánh thức cậu à?”
“Đường Thi?” Đường Ca Nam có chút ngạc nhiên, “Muộn thế này mà vẫn chưa ngủ à?”
“Không ngủ được, còn cậu?”
“Ừ… Tôi đang chuẩn bị ngủ…”
Vì Phong Bình tắt máy, gọi về nhà thì quản gia nói tối qua không về, lại không có số điện thoại của Phương Quân Hạo, cũng không tiện gọi đến khách sạn Thời Quang gây động tĩnh gì nên lúc này Đường Ca Nam cũng đang phiền não không tài nào nhắm mắt được, rất muốn uống rượu. Nhưng quả thực thời điểm này thì quá nhạy cảm, anh đành phải nói dối.
“Tôi muốn ra ngoài uống vài ly, cậu có muốn đi cùng không?”
“Vậy à?” Đường Ca Nam cố tình chần chừ một lúc: “Đã rạng sáng rồi…”
“Cuộc họp kết thúc thành công, khách hàng cũng rất hài lòng, có lý do gì mà không thư giãn một chút?” Giọng của Đường Thi có vẻ rất nhẹ nhàng.
“Chỉ là… bây giờ tôi rất buồn ngủ”. Khi nói câu ấy Đường Ca Nam đúng là có chút buồn ngủ.
Đường Thi im lặng, một lúc sau mới nói: “Cậu buồn ngủ thật, hay là không dám đối diện với tôi?”
Đường Ca Nam không kìm được gượng cười, nhưng không tranh luận với câu sau của cô: “Thực sự là tôi buồn ngủ”.
Đường Thi lại im lặng một lúc rồi nói: “Vậy được, tôi đi một mình. Chúc ngủ ngon”.
Nói xong, cô cúp điện thoại trong tâm trạng hết sức tồi tệ, trong lòng có cảm giác thất bại, từ trước đến nay chưa có người đàn ông nào đối xử với cô như vậy, thật là nực cười.
Vốn dĩ cô không nhất thiết phải uống rượu nhưng bây giờ thực sự rất cần uống một ly.
Thế là cô mặc áo khoác, xách túi ra cửa, tìm nhà hàng còn mở cửa, quyết định uống say.
Lúc này ở New York là một giờ mười ba phút sáng.
Đường Ca Nam từ chối lời mời của Đường Thi, nằm một mình trên chiếc giường sang trọng trong khách sạn, ngây người nhìn trần nhà. Khó khăn lắm mới thấy buồn ngủ, cuối cùng ôm gối ngủ lại nằm mơ đến Phong Bình. Sau đó anh nghe thấy tiếng động, giật mình tỉnh giấc. Tiếp sau đó là một chuyện kỳ lạ xảy ra.
Một chuyện vô cùng ly kỳ, một chuyện khiến người ta không thể tin được.
Chuyện này để lại dấu ấn không bao giờ phai mờ trong cuộc đời Đường Ca Nam, hơn nữa đã hoàn toàn thay đổi thế giới quan của anh, hoàn toàn làm đảo lộn nhận thức của anh về sinh mạng và vũ trụ.
Vậy thì, rốt cuộc chuyện đó đã xảy ra như thế nào? Ngay cả bản thân anh cũng không hiểu nổi.
Điều duy nhất mà chúng ta có thể biết là: Anh đã mất tích.
Lúc Phong Bình nhận được tin báo, anh đã mất tích đúng năm tiếng.
Lúc ấy, cô đang ăn tối với Phương Quân Hạo ở khách sạn Thời Quang thì bỗng nhiên Đường Minh Tuyên tới.
Cô ta vội vàng chạy tới, giám đốc nhà ăn đi theo sau, nét mặt có phần căng thẳng, định ngăn cô lại. Nhưng Phong Bình lập tức xua tay bảo anh ta xuống. Cô mỉm cười và hỏi: “Minh Tuyên, có chuyện gì vậy?”
Đường Minh Tuyên không quan tâm đó là nơi công cộng, thái độ rất cấp thiết: “Anh hai có liên lạc với chị không? Hôm nay anh ấy có gọi điện thoại cho chị không?”
“Điện thoại của tôi hết pin rồi, chỉ có điều, hôm qua chúng tôi có nói chuyện điện t