Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.
hoại với nhau”. Phong Bình không hiểu tình hình, cô nói: “Ngồi xuống đây rồi nói”.
“Không thấy anh hai đâu”.
“Sao cơ? Không thấy?”
“Bên New York nói anh ấy mất tích rồi, chúng tôi không liên lạc được với anh ấy”.
“Chuyện gì vậy?”
Phong Bình đặt dĩa xuống, hơi nhíu mày.
Phương Quân Hạo cũng ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn cô.
“Khách sạn mà anh ấy ở chết hai nhân viên, hiện nay cảnh sát cũng bắt tay điều tra…”
“Chờ một chút, chúng ta đến chỗ khác nói chuyện”. Phong Bình đứng dậy, vứt khăn ăn xuống, nhìn Phương Quân Hạo, “Chúng tôi muốn dùng phòng họp số 1, ngay lập tức”.
Chưa đợi cô nói hết câu, Phương Quân Hạo đã nhấn số.
“Người phụ trách bên New York là ai?” Phong Bình vừa đi vừa hỏi.
“Kevin và Karl”. Phương Quân Hạo nghĩ một lúc rồi nói.
“Lập tức liên lạc với họ”.
“Chuyện này e rằng phải hỏi Bính Thần trước”.
“Vậy thì mau mau liên lạc với Bính Thần”.
“Ok”.
Cuộc đối thoại của họ khiến Đường Minh Tuyên nghe mà ngỡ mình đang ở trên mây.
Cô đến tìm Phong Bình vốn là để hỏi thăm thông tin về Đường Ca Nam, cơ bản là không hy vọng cô giúp được gì. Nhưng nghe giọng điệu dứt khoát, không thể nghi ngờ vào đâu được của cô và dáng vẻ phục tùng mệnh lệnh của Phương Quân Hạo thì quả thực cô rối tung lên, chỉ biết bám sát theo sau.
Khi họ bước chân vào phòng họp, Phương Bá Thao đã có mặt ở đó, các thiết bị trong phòng đã được khởi động sẵn sàng.
Vừa nhìn thấy họ, Phương Bá Thao liền hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Phong Bình khẽ xua tay, tỏ ý ông không nên hỏi gì lúc này rồi quay sang nói với Đường Minh Tuyên: “Minh Tuyên đừng lo lắng, hãy nói lại những gì mình biết từ đầu đến cuối, rõ ràng một chút”.
Đường Minh Tuyên suy nghĩ một lúc rồi nói: “Khoảng hơn năm giờ chiều nay, bỗng nhiên anh cả gọi điện về nói anh hai mất tích. Khách sạn mà anh ấy ở xảy ra án mạng, có hai nhân viên bị giết, khách sạn kiểm tra sự an toàn của khách hàng, sau đó phát hiện anh hai không có trong phòng, điện thoại, áo khoác, hành lý vẫn còn, những thứ quý giá đủ cả, không thiếu thứ gì, chỉ không thấy người đâu…”
“Thế còn bố anh ta?”
“Bác ấy bay sang New York rồi”.
“Có những ai cùng đi với anh Nam sang New York?”
“Trợ lý của anh ấy là Dương Phàm, còn có một người tên là Đường Thi…”
“Hai người họ không sao chứ?”
“Không sao, những chuyện bên ấy Dương Phàm đang xử lý, nghe nói cái cô Đường Thi kia uống rượu suốt đêm, say bí tỉ, đến bây giờ vẫn còn chưa tỉnh. Thật là, sao lại có người con gái như thế chứ? Coi chuyện công tác như đi du lịch…” Cô không kìm được trau mày oán thán.
Bỗng nhiên Phong Bình nói: “Hay là anh Nam cũng đi ra ngoài uống rượu?”
Đường Minh Tuyên vội lắc đầu: “Không thể nào, anh hai rất chú trọng ăn mặc, quyết không bao giờ mặc quần áo ngủ ra ngoài. Huồng hồ anh ấy còn không mang cả ví tiền”.
“Tìm khắp nơi trong khách sạn rồi chứ?”
“Tìm khắp nơi rồi”. Đường Minh Tuyên có vẻ hơi bực mình, cảm giác giọng nói của mình hơi gắt lên nên bổ sung thêm: “Dương Phàm là trợ lý do đích thân cậu chọn cho anh Hai. Anh ta làm việc hết sức chu đáo, cẩn trọng. Nếu không chắc chắn đã xảy ra chuyện thì quyết sẽ không tùy tiện gọi điện về nhà”.
Phong Bình không còn gì để nói, quay sang nhìn Phương Quân Hạo đang cặm cụi thao tác trước máy tính.
Đường Minh Tuyên nói tiếp: “Bây giờ cảnh sát cũng bắt tay vào rồi, tạm thời thông tin đều bị khóa, có thể nào là bị người ta bắt cóc không, hay đã xảy ra chuyện gì?
“Cô đừng lo lắng quá”.
Thực ra trong lòng Phong Bình cũng rất lo lắng nhưng cố gắng bình tĩnh, an ủi cô ấy: “Ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đã. Chú Phương, chú rót cho cô ấy ly rượu. À, rót cho cháu một ly”.
Lúc này Phương Bá Thao cũng biết được một số manh mối, nghe thấy vậy liền ấn chuông bảo phục vụ mang hai ly rượu tới, sau đó đến chỗ Phương Quân Hạo và hỏi: “Liên lạc được chưa? Bên ấy nói thế nào?”
“Karl đang đến khách sạn xảy ra chuyện, chắc khoảng mười phút sau sẽ có tin tức”. Phương Quân Hạo không ngẩng đầu lên, hai tay gõ tạch tạch trên bàn phím, “À, đúng rồi, Bính Thần cũng đang ở New York, anh ấy vừa phát lệnh tìm kiếm khẩn cấp”.
Nghe câu nói ấy, Phong Bình bỗng thở phào nhẹ nhõm, cảm giác thoải mái hơn một chút.
Đường Minh Tuyên không hiểu gì, hai mắt tròn xoe nhìn Phương Quân Hạo, sau đó hỏi Phong Bình: “Anh ta đang làm gì? Mọi người có người quen ở New York, có thế lực, đúng không?”
“Đúng vậy, chúng ta có thể nhanh chóng biết được tình hình, không cần lo lắng”. Phong Bình đưa cho cô ta một ly rượu, “Uống chút đi, trông cô căng thẳng quá”.
Đường Minh Tuyên cầm ly rượu, nhìn cô và nói: “Sắc mặt của chị cũng không tốt lắm”.
Phong Bình không có thời gian an ủi cô ta, nâng ly rượu còn lại uống một hơi rồi hỏi: “Thế nào rồi, Quân Hạo?”
“Karl đã đến hiện trường, xin chờ một lát”.
“Còn Kevin đang làm cái gì?”
“Lúc này anh ta đang ngồi trước máy tính, xâm nhập vào hệ thống quản lý phòng của khách sạn, kiểm tra thân phận của những khách hàng ở cùng tầng với Đường Ca Nam”.
“Ừ”. Phong Bình gật đầu, uống một ngụm rượu rồi