Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

thương lượng chưa?”.
“Không phải vấn đề tài sản. Tôi chỉ muốn tòa nhanh chóng đồng ý cho chúng tôi li hôn”.
“Đối phương không đồng ý sao?”.
Cô Ân trầm ngâm.
Cũng đúng thôi, nếu thuận lợi thì còn mời luật sư làm gì. Nghĩ một lúc Diệp Tề Mi lại hỏi, thấy cũng có chút tàn nhẫn, nhưng đây là trình tự bắt buộc: “Cô xảy ra bạo lực gia đình không?”.
Mỉm cười, tay áo của Ân Như rất rộng, mềm mại phủ trên cổ tay, lúc này mới từ từ vén lên: “Thế này có được tính không?”.
Một vệt hằn đỏ, nhức nhối đập thẳng vào mắt cô, Diệp Tề Mi nhíu mày hỏi: “Những chỗ khác thì sao? Đã đến bệnh viện kiểm tra thương tật chưa? Cái này có thể làm chứng cứ”.
Bên ngoài vọng vào tiếng bước chân gấp gáp, sau đó cửa bị đẩy mạnh rầm một tiếng: “Ân Như, em đừng có mơ!”.
Bị giật mình, theo phản xạ Diệp Tề Mi đứng bật dậy quay người lại nhìn.
Một người đàn ông nước da đen sạm xộc vào, sải bước rất nhanh, bộ dạng hung hăng chỉ vài bước đã đứng trước mặt họ.
Cảm giác không ổn, cô vội vàng nói: “Này anh, hành vi bạo lực gia đình là phạm pháp”.
Dường như giờ mới nhận ra sự có mặt của cô, người đàn ông đó nhíu mắt lại liếc sang, giọng nói nguy hiểm: “Cô chính là vị luật sư đó?”.
“Đúng, tôi là luật sư”. Mặc dù hơi nghiêng người về phía sau, nhưng cô cố tỏ ra điềm tĩnh.
“Được”. Anh ta cũng xắn ống tay lên.
Vẫn cầm chiếc túi xách trên tay, phản ứng đầu tiên của Diệp Tề Mi là muốn thò tay vào lấy dùi cui điện ra, nhưng câu nói tiếp theo của anh ta khiến cô sững lại không thốt lên lời.
Tay áo vừa được xắn, trên cánh tay rắn chắc lực lưỡng chằng chịt những vết lằn đỏ, nhìn rất thảm hại: “Bạo lực gia đình phải không? Phiền cô nói lại với cô ấy lần nữa, đấy là hành vi phạm pháp”.
“Liêm Văn, anh buông tay ra”.
Giọng anh ta khá lớn, lời nói nghiêm nghị, nhưng khi liếc nhìn anh ta, thấy rất rõ sự khẩn thiết sáng rực lên trong ánh mắt, không muốn nhiều chuyện, nhưng quả thật anh ta khiến Diệp Tề Mi nhớ đến một người.
“Mặc kệ anh ta, chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Không thèm để ý tới sự có mặt của chồng mình, Ân Như kéo cô đi ra phía cửa.
“Em đứng lại”. Người đàn ông đó đưa tay ra kéo.
Luôn là người có phản ứng khá nhanh nhẹn, Diệp Tề Mi liền đưa tay ra ngăn cản anh ta hành động tiếp theo: “Anh Liêm, xin hãy để tôi tìm hiểu tình hình trước đã”.
“Cô là luật sư, có gì mà phải tìm hiểu? Tôi không đồng ý li hôn”.
“Tôi còn chưa quyết định có chấp nhận ủy thác hay không, chỉ muốn nói với cô Ân đây vài câu”.
“Cô ấy là bà Liêm”.
Anh ta hét lớn, hai người phụ nữ không hẹn mà cùng đưa tay lên bịt chặt tai, sau đó quay sang nhìn nhau, ánh mắt như gặp được tri kỉ.
Cuối cùng thoát thân an toàn là bởi vì đúng lúc ấy điện thoại của Liêm Vân vang lên, anh ta nhất định không buông tay, ấn nút tắt, nhưng tiếng chuông lại tiếp tục reo.
Ân Như cười nhạt: “Anh không sợ xảy ra án mạng?”.
Anh ta tức giận, dúi điện thoại vào tay Ân Như, “Em tự nghe đi”.
Ân Như hất ra: “Tôi không có hứng”.
Cảm giác như đang được xem kịch, Diệp Tề Mi sốt ruột đưa tay lên nhìn đồng hồ, thời gian của cô quý hơn vàng, bao nhiêu hiếu kì tự nhiên tan biến hết, cô đưa tay ra nhặt chiếc điện thoại đang đổ chuông liên hồi: “Tôi nghe nhé?”.
Không ai trả lời, cô bắt máy thật.
Vừa bắt máy đã nghe thấy một tràng tiếng địa phương, giọng nói rất vang, có vẻ gấp gáp, cũng may cô nghe hiểu được nội dung đại khái, “Anh Liêm, cuộc điện thoại này anh phải nghe”.
Hai người vẫn còn đang hằm hằm nhìn nhau nghe thấy vậy liền cùng quay sang nhìn cô, cô lạnh lùng nhìn tiếp: “Hình như ở nhà máy xảy ra chuyện gì đó, anh mà không nghe e là xảy ra án mạng thật đấy”.
Liêm Vân vội vàng rời đi, trước khi đi còn dùng ánh mắt cảnh cáo lần lượt nhìn hai người phụ nữ, sau khi anh ta đi khỏi, Ân Như thở dài, sau đó nhìn cô cười ngượng ngập.
Người phụ nữ trước mặt đã lấy lại dáng vẻ xinh đẹp lạnh lùng như lúc mới gặp, cảm thấy hơi lạ, Diệp Tề Mi nhíu mày hỏi: “Hai người thật sự muốn li hôn?”.
“Chúng ta ra ngoài nói chuyện”. Cô ấy nói xong liền bước ra ngoài.
Tư thế lái xe của Ân Như nhìn rất thành thục, dứt khoát, khi đưa xe vào chỗ đỗ phong thái cũng rất man, phanh xe rít lên một tiếng.
Dù nhìn thế nào cũng không thấy cô ấy giống một phụ nữ an nhàn ở nhà lo tề gia nội trợ, quán cà phê cô ấy chọn cũng toàn dân văn phòng ngồi, xung quanh đều là những tiếng thảo luận sôi nổi, thời gian nghỉ trưa nhưng không thấy ai ngồi an nhàn lật giở tạp chí, cho dù có đi một người cũng mang theo máy tính, mười đầu ngón tay lướt nhanh lên bàn phím, bận rộn không ngẩng được đầu lên.
Nhìn một lượt khắp quán, Ân Như thở dài, giọng rất nhỏ như đang nói cho chính mình nghe: “Họ rất bận rộn, nhưng tôi rất nhớ cảm giác đó”.
Cảm giác lần được ủy thác này rất thú vị, Diệp Tề Mi xác nhận lại một lần nữa: “Chị thật sự muốn li hôn sao? Tôi không can thiệp vào chuyện vợ chồng cãi nhau”.
Nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt Ân Như tối sầm: “Chúng tôi lấy nhau là vì tình yêu”.
“Vậy thì thứ mà hai người cần không phải là tôi”. Tề Mi nhìn đồng hồ, rất muốn ngh