XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341904

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1904 lượt.

tự đứng nhìn mình trong gương và thở dài, gầy tới mức này rồi sao? Giống dân tị nạn lắm sao? Cẩn thận sờ vào xương sườn, đúng là hơi lộ ra thật, nhưng bảo trơ hết xương ra thì hơi quá đáng.
Than thở xong cô bước vào trong bồn tắm, vừa mở nước thì cửa cũng bật mở, hốt hoảng ôm lấy người, suýt chút nữa cô đã hét ầm lên: “Thành Chí Đông, anh đừng có làm bậy”.
Anh cầm chiếc áo có hình thủy thủ Popeye đi vào, liếc nhìn cô, mày nhíu chặt, “Tắm xong ra ăn thêm chút đồ, anh đã gọi đồ ăn đêm rồi”.
Trợn tròn mắt nhìn anh bước ra, hơi thở như bị giữ chặt nơi ngang ngực giờ mới thoát ra được.
Lại ăn nữa sao? Đến sức để la hét cô cũng không còn nữa rồi.
Cuối cùng sau khi cả hai đã nằm trên giường anh không nói câu nào, trong bóng tối hai cơ thể bị ngăn cách bởi chiếc áo hình thủy thủ Popeye, đôi tay anh từ từ tìm kiếm dò dẫm, cho rằng anh lại bất chấp tất cả để làm bậy, Diệp Tề Mi đưa tay ra đẩy, nhưng anh vẫn cố chấp vòng tay qua người cô, sau đó lật cô lại, vùi đầu vào lưng cô thở dài.
Má anh áp chặt vào giữa sống lưng cô, hơi thở nóng ấm và nặng nề, trong bóng tối giọng anh vang lên mơ hồ u ám, chỉ một câu ngắn ngủi mà nghe rất khó khăn: “Bảo Bảo, đau lắm phải không em?”.
Cô muốn quay người lại nhưng bị anh ôm rất chặt từ phía sau.
Cô đã nghĩ rồi, ngày mai sẽ đưa cho anh xem tờ kết quả kiểm tra sức khỏe đó và cả vé máy bay nữa.
Thể xác đương nhiên rất đau, lại cảm thấy tủi hờn nữa, những ngày vừa rồi cô đã sống rất khổ sở, tính cách của cô không thích hợp để nói chuyện mập mờ, cô sẽ cho anh biết mọi chuyện từ đầu tới cuối.
Nhưng lúc này, người đàn ông mạnh mẽ vô song đó lại đang úp mặt vào lưng cô thở dài, giọng u buồn, từ chối không cho cô quay người lại, hai tay ôm chặt không chịu buông.
Sống mũi cay cay, cứ thế dần dần lan tới từng nơron thần kinh, đến ngay cả những đầu ngón tay cũng có cảm giác tê liệt, không thể lật người, Diệp Tề Mi đưa tay cầm lấy hai bàn tay anh áp vào má mình, đột nhiên lại nghĩ đến buổi tối mà cô đã tức giận đá tất cả mọi thứ trên giường xuống đất, rất thèm có ai đó ôm mình, cảm thấy lạnh, lúc này được anh ôm chặt trong lòng, cảm giác như mình vừa từ một thế giới khác trở về. Không muốn nói gì, nghiêng nghiêng đầu, cô nhẹ nhàng hôn vào lòng bàn tay anh.
Giấc ngủ này thật dài.
Cứ nghĩ rằng bản thân mình đã quen với việc mất ngủ, thì ra chỉ cần phần mình thiếu kia quay lại, tất cả sẽ trở về quỹ đạo bình thường.
Cô vẫn ngủ rất nhanh và rất sâu, hai bàn tay cuộn tròn đặt trong lòng bàn tay anh, cơ thể anh cũng cảm thấy rất thỏa mãn, tự nhiên và sung sướng chừa ra một vị trí vừa vặn với cô trong lòng mình.
Cuối cùng tiếng chuông điện thoại reo mãi không ngớt đã đánh thức Diệp Tề Mi, cả cơ thể cuộn tròn trong vòng tay anh, không thể cử động, cô cố gắng vươn tay ra với chiếc điện thoại di động ở đầu giường, hai ngón tay đã chạm vào được nó, nhưng không thể cầm chặt, được nửa đường thì rơi xuống đất.
Đẩy anh ra, Thành Chí Đông từ từ lỏng tay trong cơn ngái ngủ, cuối cùng cô cũng đã nhặt được điện thoại lên bắt máy, giọng trợ lý Tiểu Mai nghe rất khẩn thiết: “Luật sư Diệp, thân chủ chị hẹn đã đến rồi, chị đang đi trên đường ạ? Cô ấy hỏi còn phải đợi bao lâu nữa?”.
Cô nhìn đồng hồ sau đó đặt tay lên trán rên rẩm, cổ nhân đã nói “Hồng nhan là mầm họa”, giờ thì cô đã thấm thía ý nghĩa của câu này rồi.
Cô vội vàng ngồi dậy mặc quần áo, anh lật người lại ôm chặt lấy eo cô.
“Mau bỏ tay ra, em còn phải đi làm”.
“Đừng đi nữa, nghỉ một hôm được không”.
“Nghỉ? Em đã hẹn thân chủ rồi, rất quan trọng”.
“Đừng làm nữa, anh nuôi em”.
Không nghe thấy cô trả lời, cô chụm năm đầu ngón tay lại, rất kiên quyết dí vào trán anh, dùng sức dí cho tới khi đầu anh ngửa về phía sau, cuối cùng cũng phải tỉnh ngủ.
“Anh đừng làm nữa, em nuôi anh”.
Trong ánh nắng buổi sớm đôi mắt xinh đẹp của cô vẫn còn hơi mọng đỏ, vừa ngồi dậy nên mái tóc xõa tự nhiên trên vai, trông hơi lạ so với hình ảnh gọn gàng nghiêm chỉnh hàng ngày.
Anh đã tỉnh hẳn, biết là mình nói sai, nhưng anh rất thật lòng.
Tề Mi rất khác, nhưng đôi khi thật sự anh mong cô giống như những người con gái khác, ngoan ngoãn đón nhận sự nuông chiều của người đàn ông, ở nhà an nhàn hưởng thụ, anh đã không còn là một cậu bé hay chàng thanh niên mới lớn bồng bột nữa, nếu đã nói như thế, nghĩa là sẽ mang lại cho cô một cuộc sống đầy đủ nhất.
Cô luôn giống như một Nữ hoàng, mạnh mẽ, kiên định, độc lập, dường như cô không cần gì, không thiếu gì.
Mặc dù đã bước vào thế giới của anh, nhưng vẫn giữ lại cho mình một không gian rộng lớn phía sau, có thể lại về bất cứ lúc nào, bỏ lại anh một mình, tiếp tục tự do bay nhảy.
Cô như vậy… khiến anh luôn không có cảm giác an toàn.
Cô vội vàng mặc áo, hơi nhăn, thôi bỏ đi, cô sẽ giải thích, một lần nữa với tốc độ như đang chiến đấu cô chỉnh đốn lại trang phục của mình rồi vội vội vàng vàng đi ra cửa.
“Đợi đã”. Anh cũng rất nhanh, “Anh đưa em đi”.
“Không cần đâu, em sẽ gọi xe, mấy ngày nay em toàn làm thế”. Xỏ chân vào đôi giày đế bệt, suýt thì