Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

rong thang máy, nghe thấy vậy Diệp Tề Mi quay sang hỏi: “Lái xe?”.
“Vâng”. Tiểu Mai gật đầu rất mạnh, vẻ mặt cô nàng mơ màng: “Cô Ân đó rất có khí chất, ăn mặc cũng đẹp, chị gặp là biết thôi”.
Vậy sao? Tiểu Mai làm việc với cô đã vài năm nay rồi, nhưng quý bà quý cô giàu sang gặp không ít, hiếm khi nghe thấy cô ấy khen ngợi một cô gái mới chỉ gặp mặt một lần, Diệp Tề Mi vừa nhún vai vừa ra khỏi thang máy, vào thẳng văn phòng mở máy tính tìm tài liệu.
Vừa mở được giấy ủy quyền mới nhận tuần trước, điện thoại nội bộ reo vang, giọng Tiểu Mai vang lên: “Luật sư Diệp, lái xe của cô Ân đến rồi, em yêu cầu anh ta đợi nhé?”.
Cô đọc lướt qua những nội dung chính hiện lên trên màn hình, rất đơn giản, chỉ có một điểm khiến cô hơi nhíu mày, thì ra việc li hôn là do bên nữ chủ động đề nghị, cô Ân này quả thật rất khác người.
Cô cúi đầu trả lời trợ lý: “Nói với anh ta chị xuống ngay”.
Nói xong, cô gập máy tính lại, chiếc tủ đứng trong phòng treo sẵn áo vest, cô khoác vào, lúc bước ra ngoài đưa tay lên vén tóc ra sau tai.
Cô Ân đặc biệt khác người đó có chút khiến cô kì vọng.
Là một nữ tài xế, lúc lái xe đeo găng tay trắng, không nói lời nào.
Diệp Tề Mi cũng đang có điều phải suy nghĩ, mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ thẫn thờ.
Chiếc xe lao thẳng về phía ngoại ô thành phố, một màu xanh mướt lướt qua, chạy dọc theo bên đường là một dòng sông trong mát, không khí thật dễ chịu, cô hạ cửa kính xuống một chút, hít một hơi thật sâu.
“Cẩn thận gió lớn”. Cô tài xế nhắc nhở, cẩn thận giảm tốc độ xe.
“Cô Trương, xin lỗi, tôi sẽ đóng lại ngay”.
Phía trước có tiếng cười nhỏ, “Nghe những lời đó tôi thật sự thấy không quen, luật sư Diệp không cần khách sáo, cứ gọi tôi là A Đệ được rồi”.
“A Đệ?”.
“Tôi tên Chiêu Đệ, mọi người thường quen gọi là A Đệ”.
Tên như vậy rất nhiều, cô rất tự nhiên hỏi: “Chiêu Đệ, cô có em trai không?”.
“Không, nhưng có Phán Đệ (mong có em trai) và Nghênh Đệ (chào đón em trai)”. Nói xong hai người đều bật cười, sau đó là thở dài.
Thở dài xong cô tài xế lại hỏi, có vẻ ngập ngừng: “Luật sư Diệp, ra tòa nhất định phải li hôn sao?”.
Lạ thật, tài xế nhìn thẳng vào cô từ gương chiếu hậu.
“Thật ra, ông chủ cũng là người tốt”. Cô ấy nói tiếp giọng rất nhỏ, nói được nửa câu thấy có lẽ không đúng nên im lặng.
Cũng may vừa lúc đó thì tới nơi, khu biệt thự thấp thoáng hiện ra phía cuối con đường, cổng lớn mở rộng, xe lướt về phía trước, thanh barie tự động kéo lên, nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh hành lễ, đường khá rộng, hai bên trồng rất nhiều cây xanh, một tòa nhà lớn hiện ra, tiếp theo đó là một thảm cỏ rộng, cách một khoảng cách khá xa nữa mới nhìn thấy tòa nhà tiếp theo.
Nơi này đúng là rất tốt, giữa đêm vợ chồng mà có đánh cãi nhau, thậm chí trong cơn tức giận có lỡ tay giết người cũng chẳng ai biết.
Ngôi biệt thự này được sơn màu tro nhạt, trước cửa có thảm cỏ, trồng xen cả hoa, sắc hoa tươi thắm giữa tiết trời mùa hạ nhìn rất bắt mắt.
Cửa nhà xe tự động mở, đợi tài xế đỗ xe xong, một bác mặc đồng phục màu trắng chạy lại: “A Đệ, cháu về rồi đấy à, bà chủ đang đợi”.
A Đệ ra mở cửa xe: “Đây mới là cô Trương, mời luật sư Diệp xuống xe”.
Cô Trương này rõ ràng là mồm mép hơn A Đệ nhiều, từ gara vào nhà nói không ngớt.
“Cô luật sư, cô hãy khuyên bà chủ của chúng tôi đừng li hôn nữa. Làm gì có đôi vợ chồng nào không cãi nhau, cứ cho là ông chủ có lỗi thì cũng có thể sửa chữa mà. Vợ chồng là oan gia, mỗi người nhượng bộ một tí chẳng phải tốt hơn sao?”.
Cảm giác như có điều gì đó không thể lí giải nổi, thường thì thân chủ nếu đã quyết định mời cô làm luật sư, quan hệ vợ chồng giữa bọn họ đã đến mức như nước với lửa, trở mặt thành kẻ thù rồi, nhà này thật lạ, còn chưa gặp mặt thân chủ nhưng đã có hai người liên tục xin cô khuyên can.
Cửa phòng khách khép hờ, còn chưa đi đến gần đã nghe thấy tiếng phụ nữ cất lên: “Là luật sư Diệp phải không? Mời vào trong”.
Một mặt tường của phòng khách được dựng bằng vách kính trong suốt, phía sau đó là một hoa viên, thảm cỏ xanh chan hòa trải dài, lan rộng ra tới cả mặt hồ trong lành yên ả. Ánh nắng rực rỡ, một thân hình mảnh dẻ ngồi ở sofa lập tức đứng dậy, thân mật bắt tay cô, cái nắm tay rất chặt, móng tay sáng bóng.
Ánh mắt cô nhìn thẳng vào cô gái họ Ân, lời Tiểu Mai nhận xét quả là không sai.
Cô ấy có mái tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú, chiếc cằm hơi tròn, khi nhìn thẳng vào người đối diện ánh mắt rất bình thản, hoàn toàn không thể nhận ra đây là một người phụ nữ đang phải trải qua giai đoạn biến động trong hôn nhân, quả nhiên rất có khí chất, cô thích những người như thế.
“Chào chị, tôi là Ân Như”. Cô ấy mỉm cười rồi ra hiệu mời cô ngồi.
“Chào chị, tôi là Diệp Tề Mi, sáng nay tôi tới muộn đã làm mất thời gian của chị, thật ngại quá”. Gật đầu đáp lại, Diệp Tề Mi nói lời xin lỗi.
“Không sao. Giờ tôi rất rảnh”. Cô ấy mỉm cười chua chát, gọi cô Trương mang nước lên.
“Tôi đã xem qua thư ủy thác, chị có thể nói rõ hơn về nội dung khởi tố không? Nếu vấn đề là tranh chấp tài sản, hai bên đã từng