Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341332
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1332 lượt.
và tâm hồn mà…”
Toàn thân run lên, hắn bỗng ho vài tiếng.
Cô tiếp tục hôn, nhẹ nhàng dùng một tay kéo khoá chiếc áo da của hắn. Lúc cô sắp thành công thì hắn nắm lấy tay cô và kéo khoá lên.
Thực ra, hắn cũng là một người đàn ông bình thường, đã cảm thấy ham muốn cô không biết bao nhiêu lần rồi. Nếu một ngày nào đó hắn có thể chiếm hữu được một cơ thể đoan trang, lạnh lùng lại đầy lý trí như cô, vừa hôn lên đôi môi vừa vuốt ve đôi nhũ hoa kiêu ngạo của cô, điên cuồng xâm chiếm cơ thể cô, nghe tiếng rên đau đớn của cô, tận hưởng mùi vị ngọt ngào của cô… thì bảo hắn làm gì cũng được! Nhưng hôm nay cô chủ động cởi áo trước mặt hắn để hắn được tận mắt chiêm ngưỡng. Dưới ánh đèn sáng rõ, cơ thể cô hiện ra lộng lẫy như trong mơ, làn da trắng ngần và mái tóc đen nhánh làm thị giác hắn bị kích thích mạnh. Làm sao mà có thể không điên cuồng, hắn thậm chí không muốn chờ đợi thêm một giây, một phút nào nữa…
Hắn biết rõ rằng, mình không thể sống qua được ngày mai! Người hắn giết là thái tử nhà Kỳ Dã, là con trai duy nhất của Trác Cửu, mạng sống của hắn không ai có thể cứu được!
Hôm nay hắn thoả mãn dục vọng nhất thời, cùng cô tận hưởng cực lạc nhân gian, ngày mai cô sẽ đối mặt thế nào với cái xác lạnh toát của hắn? Sau này làm sao cô có thể tìm được tình yêu thực sự cho mình?
Hắn đẩy cô ra, kiềm chế khát vọng mãnh liệt đang trào dâng trong lòng.
“Việc này, em tìm người khác thử đi!”
Cô gật đầu, ngồi dậy, lấy hai tay che ngực, im lặng, ánh mắt đẹp đẽ đầy ai oán và lạnh lùng.
Hắn nhìn cô mà lòng đau như đao cắt, cuối cùng không thể nhịn được, hắn đưa hai tay ra ôm lấy cô, ôm chặt bờ vai yếu ớt của cô.
“Thuần à, anh yêu em! Anh rất hạnh phúc vì kiếp này đã được gặp em.”
“Vậy anh đừng để em phải nuối tiếc.”
Làn da trắng ngần của cô, sự động chạm của cô khiến hắn không thể kiềm chế thêm được nữa.
“Nếu ngày mai anh chết, em có hối hận không?”
“Em chưa bao giờ biết đến hai chữ hối hận.”
“Được!” Hắn nắm lấy tay cô, ấn cô nằm lên giường. “Đã sai thì cho sai luôn!”
Nếu cô không hối hận thì đêm nay hắn sẽ cho cô hiểu thế nào là một người đàn ông đích thực! Hắn sẽ khắc sâu ba chữ “An Dĩ Phong” lên người cô, mãi mãi không thể nào xoá đi được!
Một nụ hôn thật sâu, nồng cháy và mãnh liệt, giống như cơn mưa lớn giội xuống trán cô, lông mày cô, má cô… cuối cùng là môi cô, cứ giội tới tấp.
Đôi môi cô tuyệt đẹp như đoá hồng mới nở, cứ mặc cho hắn chiếm lấy, cướp đi hương thơm trên đó. Tay hắn thoả sức vuốt ve bầu ngực mềm mại của cô, giống như hắn vẫn luôn khao khát. Hắn khiến hơi thở cô trở nên gấp gáp, từng thớ thịt run lên trong sự mất kiểm soát của hắn.
Khát vọng mãnh liệt chiếm hữu toàn bộ thân thể của cô đang bừng bừng trong hắn, hắn không thể kiểm soát được bản thân nữa, hắn cởi khuy và kéo chiếc quần cảnh phục hoàn toàn không phù hợp với thân hình gợi cảm của cô xuống. Chiếc quần ren màu đen che khu vực huyền bí giữa hai chân cô. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng cái màu đen nghiệp chướng ấy lại tuyệt đẹp đến thế trên cơ thể cô…
Một dòng khoái cảm lan truyền khắp người hắn, tất cả lý trí đều tan biến hết, hắn chỉ muốn nhanh chóng có được cô, nhanh chóng cởi toàn bộ y phục trên người hắn, cánh tay hắn, mở đầu gối cô, quỳ giữa hai chân cô.
Bàn tay hắn men theo chân cô tiến lên phía trên… Đôi chân tròn trịa của cô bắt đầu run lên, tay cô siết chặt lấy ga giường… Phản ứng của cô càng làm máu hắn sôi trào, hắn kéo nốt chiếc quần ren của cô xuống…
Khuôn mặt cô càng trở nên ửng hồng. Ánh mắt lạnh lùng khi mới quen đã không còn nữa, giờ đây trong đôi mắt có chút hoảng loạn của cô chỉ còn lại hình ảnh hắn.
“Sợ không?”
Cô gật gật đầu, người lại run lên.
Hắn khẽ cười, lúc này đây cô mới giống một cô gái thực sự, yếu đuối vô cùng, mong đợi sự dịu dàng và che chở của hắn…
Hắn si mê nhìn nơi mà mình mong chờ nhất, cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng, đè lên người cô, môi và lưỡi hắn lướt qua từng chỗ gợi cảm nhất, cho đến khi tay cô vịn lên lưng hắn, người cô áp sát vào ngực hắn, ngực cô nhấp nhô vì thở mạnh, cô cắn chặt môi và khẽ rên lên…
Hắn hôn lên môi cô, chầm chậm lướt qua bụng dưới, rồi đến khu vực huyền bí đó.
“Ư…” Cô khẽ rên, nhìn hắn với ánh mắt khẩn khoản.
Tuy cô không nói ra khao khát của mình, nhưng phần dưới nóng bỏng ấm ướt đã nói cho hắn biết rằng cô đã bị hắn làm cho mê loạn, cô không còn thấy sợ hãi nữa, ngược lại, cô đang ham muốn hắn, muốn hắn tiến vào, lấp đầy chỗ trống của cô.
“Có muốn không?” Hắn cố ý hỏi.
Mặt cô càng đỏ, thẹn thùng tránh ánh mắt xấu xa của hắn.
Cô chợt nhớ lại lần đầu tiên ở sở cảnh sát, lúc đó cô hoàn toàn lạnh lùng với hắn, ngay cả đến một câu cũng không thèm nói, vậy mà lúc này đây, cô lại đang nằm dưới cơ thể hắn mặc cho hắn hành động…
Hắn hưng phấn, tiến sâu vào “đường hầm sâu kín” đó của cô…
“A!” Đôi chân cô khép lại, kẹp chặt tay hắn.
“Không được!”
“Ồ!” Hắn chống tay rồi nằm ghé người bên cạnh cô, tay kia vẫn để nguyên ở chỗ đó.
“Cảnh sát Tư Đồ, sao em không hỏi anh: Muốn đầu thú tội gì?”