Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nụ Hôn Ngoài Ý Muốn

Nụ Hôn Ngoài Ý Muốn

Tác giả: Lâm Uyên Ngư Nhi

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/994 lượt.

ưa ra, tám chữ đơn giản, khiến Mộc Tử Mạt thật vất vả được gió lạnh thoáng phục hồi rung động lại giống hoa mai lơ lửng ở bên trong phòng ấm áp.
Bạn đứng ở trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh ở trên lầu xem bạn.
Vốn cho là mình chỉ là một phong cảnh người ngoài cuộc, cô đã từng nhiều lần tỉnh táo mà tự nói với mình như vậy, anh chỉ có thể xa xa nhìn lên, nhưng là, cô đến tột cùng phải có nhiều may mắn như thế nào, mới trở thành phong cảnh độc nhất vô nhị trong mắt anh?
Lúc Mộc Tử Ngôn gọi điện thoại tới, Mộc Tử Mạt còn không có từ trong hoảng hốt hoàn toàn tỉnh táo lại, chuyện xảy ra tối nay, bất kể thế nào, đối với cô mà nói, rung động thật sự rất lớn!.
Thật ra thì thời điểm bị cúp điện, Mộc Tử Ngôn mới vừa đang chuẩn bị trong phòng tập luyện, đến lúc cô lao ra, cả hội trường đã hoàn toàn tối sầm, vừa bắt đầu cô cũng không nhìn thấy bất cứ cái gì, không để ý những thiết bị âm hưởng đắt tiền trên sân khấu, bản năng kích động sai khiến cô loại bỏ tất cả chướng ngại trên đường đi của mình, lảo đảo nhảy xuống sân khấu.
Một khắc kia, Mộc Tử Ngôn cái gì cũng không để ý tới, cô chỉ biết, Thiểu Thiểu đang ở dưới, một mình Thiểu Thiểu ở trong bóng tối sẽ bị hù dọa khóc. Cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên, Thiểu Thiểu kiêu ngạo như vậy quật cường như vậy đã từng chảy nước mắt nói với cô, chị và người khác không giống nhau, chị vào thời điểm buổi tối, sẽ không nhìn thấy.
Khuôn mặt đầy nước mắt của Thiểu Thiểu rõ ràng hiện lên ở trước mắt Mộc Tử Ngôn, cô hướng về phía đám người hỗn loạn hô to, "Thiểu Thiểu, chị đang ở đâu?" Không có trả lời, cô lại khó khăn lướt qua đám người, một đường va va chạm chạm, lại tiếp tục hô to, "Thiểu Thiểu đừng sợ, đứng tại chỗ chờ em!"
Hội trường lớn như vậy đã hết hi vọng, bởi vì kỳ nghỉ sắp tới, kế hoạch tìm kiếm viện trợ từ bên ngoài gặp khó khăn nặng nề, hội diễn văn nghệ được chuẩn bị thật lâu chỉ đành phải vô cùng tiếc nuối tuyên bố kết thúc và xin lỗi mọi người.
Mộc Tử Ngôn đứng ở lối ra, nhìn người cuối cùng đi ra ngoài, đáy lòng đột nhiên dâng lên một loại vô lực và tuyệt vọng, chưa từng có loại khẩn thiết hi vọng giống như giờ phút này: lần này Thiểu Thiểu không giữ lời hứa với cô rồi.
Thiểu Thiểu, không cần nghe lời của em như vậy, nói cho em biết, chị chưa bao giờ xuất hiện qua ở đây có được hay không? Nhưng là, cô đang lừa mình dối người, loại ý nghĩ này là ngây thơ cỡ nào, từ nhỏ đến lớn, mỗi lần Thiểu Thiểu đồng ý chuyện của cô, dù là gánh tội thay cô nói láo thay cô, Thiểu Thiểu của cô, cho tới bây giờ cũng chưa từng có không giữ lời hứa với cô.
Hơn nữa, hội diễn văn nghệ bắt đầu không lâu thì cô có nhận được tin nhắn Thiểu Thiểu gửi đến, chị ấy nói chị ấy đã đến, chị ấy còn nói chị ấy nhất định sẽ mỏi mắt mong chờ đối với tiết mục của cô.
Mộc Tử Ngôn chưa từng có căm ghét chính mình giống như giờ phút này, tại sao lại cố chấp muốn Thiểu Thiểu tới nơi này như vậy? Tại sao nhất định phải làm cho Thiểu Thiểu đến xem tiết mục biểu diễn của mình chứ? Nếu như Thiểu Thiểu xảy ra chuyện gì, cô nhất định sẽ không tha thứ cho chính mình!.
Gọi vô số cuộc điện thoại, lần lượt mà thất vọng, lại lần lượt mà quật cường gọi lại, cho đến nghe được giọng nói bình tĩnh của Mộc Tử Mạt vang lên ở một chỗ khác, nước mắt của Mộc Tử Ngôn rốt cuộc không bị khống chế mà chảy xuống, hỏi mấy câu, biết chị ấy tất cả đều tốt, liền vội vã cúp điện thoại.
Mộc Tử Ngôn lại không dám nói nhiều hơn nữa, cô sợ mình hoàn toàn mất khống chế khóc ra thành tiếng, cô không muốn để cho Thiểu Thiểu biết mình đang khóc, bởi vì cô biết, Thiểu Thiểu lương thiện hiền lành nhất định sẽ tự trách mình, sau đó thì ngược lại an ủi cô.
Thiểu Thiểu của cô, cho tới bây giờ đều tình nguyện chính mình chịu đựng, cũng không để cho cô uất ức.
Trên cái thế giới này, trừ ba mẹ ra thì Thiểu Thiểu là người đối với cô tốt nhất, là người nguyện ý vì cô mà bất chấp tất cả, nhưng là, cho tới bây giờ cô lại keo kiệt gọi một tiếng chị gái với chị ấy, không phải là không nguyện ý, mà là sợ, sợ hãi, người chiếm cứ vị trí quan trọng trong cuộc đời của cô như vậy, có một ngày sẽ kiên quyết mà rời đi.
Chuyện Mộc Tử Ngôn sợ nhất, là mất đi Thiểu Thiểu của cô, mất đi một "chính mình" khác trên cái thế giới này.
***
Ngày thứ nhất trở lại trường sau khi nghỉ Nguyên Đán, trên mặt của mỗi người đều không hẹn mà cùng viết một loại vẻ mặt: Mệt mỏi. Ngay cả lão sư trên bục giảng, cũng lây phờ phạc rã rượi của học sinh dưới lớp. Vì vậy học sinh cũng không chút để ý đến Lão sư lấy sách làm lá chắn mà gục xuống như đúng rồi, tiết học buổi sáng cứ vô tri cô giác như vậy mà lên xong.
Chuông tan học vừa vang lên, Triệu Viện Viện liền lôi kéo Mộc Tử Mạt vọt tới nhà ăn, gọi cơm thật nhanh rồi tìm chỗ ngồi xuống, sau đó vừa chậm rãi ăn cơm, vừa nhìn đội ngũ xếp hàng mua cơm càng ngày càng dài thổn thức không thôi.
Hai người ngồi mặt đối mặt, Triệu Viện Viện nhanh chóng dùng chiếc đũa gắp một miếng thịt gà ở trong đĩa ăn của Mộc Tử Mạt, còn dí dỏm trừng mắt nhìn cô, hơi có chút hả hê nói, "Tớ