Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1470 lượt.

lúc này anh lại do dự, duy nhất anh không thể cũng không muốn thương tổn người nhà của mình.
Anh không muốn cuộc sống của mình bị người khác nắm trong tay, đồng thời cũng sẽ không vì bất luận kẻ nào mà phản bội người nhà mình, đây gần như cơ hội duy nhất của anh.
Anh đem xe dừng lại, anh biết, lúc trong đầu có cái suy nghĩ kia, anh đã đưa ra quyết định chỉ là cảm giác áy náy cũng theo đó mà đến.
"Tôi thật không cho là như vậy, có lẽ chúng ta có thể hợp tác thật tốt," Lộ Thiểu Hành châm một điếu thuốc. Chậm rãi hút.
Tô Thiên Linh khó hiểu ý này, nhìn chằm chằm Lộ Thiểu Hành nửa ngày.
"Tôi có thể cung cấp tất cả tin tức của Kỷ Y Đình, tin tưởng cơ hội gặp mặt của hai người sẽ rất nhiều, về phần khác, Tô tiểu thư tự mình cố gắng." Anh chỉ cung cấp tin tức. Không cam đoan thứ khác.
"Điều kiện?"
"Chúng ta kết giao đi!" 






Tô Nhứ và một cô gái đang ở trên ghế sa lon vui đùa ồn ào, vui đùa ồn ào coi như chân thật, sau đó thật sự đánh nhau, hai người ồn ào kinh khủng. Đúng lúc Lộ Diệc Cảnh tiến vào nhìn thấy tình huống này giúp người thân không giúp người có lý, đem cô gái trên người Tô Nhứ kéo xuống, lúc đang chuẩn bị áp dụng cách xử trí, Tô Nhứ liền đứng lên cho Lộ Diệc Cảnh một đấm, sau đó nhanh chóng đỡ cô gái kia.
Lê Họa đi vào chính là nhìn thấy hình ảnh kỳ quái này.
"Chị họ, chị không sao chứ?" Vẻ mặt Tô Nhứ tràn đầy ý cười, hoàn toàn không có bộ dạng giương cung bạt kiếm vừa rồi, cũng không biết vừa rồi là ai ở nơi này kêu "Có ngươi không có ta, đánh bại ngươi".
Lộ Diệc Cảnh cũng rất mông lung, hoàn toàn không biết hai người phụ nữ kia đang làm cái quỷ gì.
"Xin lỗi." Tô Nhứ liếc mắt nhìn chồng của mình.
Nhậm Y Nùng vỗ vỗ quần áo của mình, đứng lên, "Đời này nó đều là một đứa trẻ, làm sao chơi đủ."
"Họa Họa, người nọ là muốn thiết kế trang phục, chúng ta đi cửa hàng, chọn quần áo, mệt chết." Tô Nhứ nghĩ chú ý như vậy, không tốt cười ra tiếng.
Lê Họa còn chưa có mở miệng, Nhậm Y Nùng liền tiếp nhận "Em cho là ai cũng đều ác độc giống em, cô gái xinh đẹp kia thấy tương đối lương thiện."
Lê Họa xấu hổ nở nụ cười, không thể nói ra miệng câu "Cô nhìn nhầm, thực ra tôi không có lương thiện."
Nhậm Y Nùng vừa đi, Lê Họa liền kéo Tô Nhứ, "Đều là người lớn như vậy, còn long trời lỡ đất như vậy, muốn bộ dáng gì nữa? Cậu chừng nào thì trở về? Cùng chồng của cậu hòa thuận?"
Tô Nhứ ngã lên trên giường, dùng chăn che khuất chính mình, "Cậu bỗng chốc hỏi nhiều như vậy, tớ trả lời như thế nào... Cậu nhìn chị họ của tớ, cảm thấy thế nào?"
Lê Họa xoay người, lại nói sang chuyện khác, mới không làm.
"Tớ biết, nhất định là cậu cảm thấy chị ấy đẹp hơn so với tớ, so với tớ có khí chất hơn, cậu không nỡ nói cho tớ biết." Không có đợi Lê Họa trả lời, Tô Nhứ tự mình đưa ra kết luận.
"Không thể tưởng tượng được cậu cũng có lúc tự ti như vậy, tớ cảm thấy rất thoải mái." Lê Họa cười.
"Ở trước mặt chị ấy tớ rất tự ti." Tô Nhứ than thở, "Từ nhỏ tớ đã nghĩ trở thành người như chị ấy vậy, tự mình sống được, vô câu vô thúc, không sợ trời không sợ đất, muốn làm cái gì thì làm cái đó, chưa bao giờ sẽ bởi vì người khác mà thay đổi chính mình. Mà tớ học thế nào cũng không được tính cách như chị ấy, ngay cả bắt chước, đến bây giờ tớ cũng không biết chính mình là một hạng người gì. Ngay cả tên cũng là học từ chị ấy... Ai, càng nói càng thất bại."
Lê Họa nghe không hiểu ra sao cả, Nhậm Y Nùng họ Nhậm, làm sao cùng cô ấy học đạo lý, nhưng không nghĩ ra cũng sẽ không suy nghĩ.
Đem Tô Nhứ kéo lên, "Cậu còn không có hoà giải cùng Lộ Diệc Cảnh là vì sao?"
"Cứ như vậy đi, cậu đừng tới khuyên tớ, để cho tớ hưởng thụ vui vẻ được người khác theo đuổi..."
"Cậu thật đúng là. ." Đứa nhỏ.
Lê Họa cùng Tô Nhứ đi ra ngoài ăn cơm, Tô Nhứ, người này rất so đo, trong lúc đó không đề cập tới chuyện của Lộ Diệc Cảnh, lại nghĩ cách nói chuyện của Lê Họa cùng Lộ Thiểu Hành.
Tô Nhứ vừa ăn vừa khen vẫn là thức ăn Yên Xuyên ngon, đi ra ngoài một chuyến cuối cùng lại gầy đi bốn năm cân, trở về ông nội đau lòng đến chết.
"Vậy cậu có thể không ngừng ăn, không ai ngăn cản cậu." Lê Họa không có tức giận mở miệng.
"Cậu ăn ít như vậy. . ." Tô Nhứ cười đến ám muội, "Không có đi? Nghe nói cái kia sẽ ảnh hưởng đến thèm ăn."
"Không có khả năng." Lê Họa trực tiếp phủ định, cái kia vừa mới tới, không có khả năng kia.
"Khẳng định như vậy."
"Ừ."
"Tin tức của Lộ Thiểu Hành không ít, cậu không lo lắng anh ta ở bên ngoài vụng trộm? Đàn ông loại này động vật này..."
"Ngay cả Lộ Diệc Cảnh loại công tử quần áo lụa là này cũng có thể biến thành dáng vẻ hiện giờ, còn có cái gì không có khả năng?" Lê Họa gắp một miếng cà, "Hơn nữa tớ không lo lắng sẽ mất đi anh ấy."
"Tin tưởng Lộ Thiểu Hành như vậy."
"Không phải tin tưởng Lộ Thiểu Hành, là tin tưởng chính mình." Kinh tế độc lập mới có thể trở thành người độc lập, khi biết sau này mình có thể nuôi sống chính mình, không hề nghĩ dựa vào người khác. Không phải bởi vì quá mức