Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
ng cố định lại. Tay anh ôm thật chặt chân của cô, làm cho cô không ngừng đong đưa, lắc lư.
"Lộ. . . Thiểu Hành. . ." Cô lại nhịn không được khóc, không biết muốn nói gì, giống như có thứ gì đó từ trong cơ thể bung ra.
Phía sau anh càng dùng sức hơn nữa tiến vào, âm thanh kết hợp cùng một chỗ truyền tới, kể cả tiếng khóc của cô, trở thành khúc nhạc khuyến khích tốt nhất trong đấu của anh, làm cho anh không ngừng tra tấn cô.
Cuối cùng, một cỗ nhiệt lưu chảy vào trong cơ thể cô.
Anh dừng động tác lại, cô ở trước ngực cúi đầu khóc.
Hôn nước mắt của cô chảy xuống, cô chảy một giọt, anh liền hôn một giọt.
Hai mắt cô đẫm lệ nhìn chăm chú ánh mắt của anh.
Ánh mắt của anh, đặc biệt dứt khoát.
Phía dưới, lại bắt đầu kích thích, cô kinh ngạc mở to hai mắt.
Anh ôm lấy cô, cứ như vậy, hoà làm một thể hướng về phía thảm trải sàn, anh bị vây quanh giữa hai chân của cô, hình như chuyện xấu của anh làm rất tốt. Nắm lấy hai chân của cô, thắt lưng liền hết sức va chạm tiến vào, một lần so với một lần mạnh hơn, một lần so với một lần nóng bỏng hơn. Hai tay cô bắt không được điểm tựa, theo tốc độ của anh không ngừng đong đưa. Lay động trên mặt đất, đóa hoa trên thân thể chuyển thành màu đỏ bung ra đặc biệt rực rỡ.
Chất lỏng mềm mượt quấn quanh trên thân thể của hai người, dường như không thể tách rời lẫn nhau.
Cuối cùng, anh leo lên trên người cô, đem cô đặt ở dưới thân.
Ánh mắt sáng rực nhìn về phía cô.
Trong mắt của anh, không phải nhiệt liệt qua đi sau đó bình tĩnh, ngược lại có một tia bi thương xót xa.
Anh chỉ là nhìn cô, chỉ là nhìn.
Tay đã từ từ hướng về phía bụng của cô.
Thân thể của anh, cuối cùng vào giờ phút này, trở lên cứng ngắc.
Bụng, nơi đó có một vết sẹo.
Lê Họa nằm ở nơi đó không dám di chuyển, nghe hô hấp lẫn nhau dần dần bình tĩnh lại, mà tay anh còn đang nhẹ nhàng xoa bụng của cô, tay xoa nhiều lần. Cô nhìn trần nhà, rất nhiều đau đớn bất ngờ kéo đến, thân thể cũng co rút. Lộ Thiểu Hành đã nhận ra cô có chút không đúng, đem kéo cô vào trong trong ngực, trấn an, nhưng vẫn là không có mở miệng. Mà cô cũng chỉ là cuộn lại ở trong ngực của anh. Một chút sau cảm giác được cô tốt hơn, mới ôm lấy cô đi về phía nhà tắm.
Mồ hôi dính trên thân thể, rất dễ bị cảm.
Hai người tắm rửa xong, nằm ở trên giường, không nói một lời, có lẽ là rất mệt mỏi, đều muốn toàn bộ thời gian cống hiến cho chu công.
Anh không có hỏi, mà cô cũng không có chủ động mở miệng.
Trời đã sáng, cô còn đang ngủ say, anh mở hai mắt. Có những người thích sáng sớm, bởi vì sáng sớm đại biểu cho một ngày mới, có vô hạn chờ mong; có những người lại không thích sáng sớm, bởi vì sáng sớm tiêu biểu cho chính mình phải đi xử lý đủ kiểu phiền phức, có vô tận phiền muộn. Có lẽ trước kia, anh hẳn là thuộc loại người trước, mà hiện tại. . . Anh nhìn thoáng qua Lê Họa còn nằm ở trên giường ngủ thật say, anh thuộc loại người sau, hơn nữa đây là phiền phức thật lớn là anh tự tìm tới, không thể trách người khác.
Nhẹ nhàng mặc quần áo, sau khi mặc tử tế, ý vị thâm trường ( ý tứ hàm xúc) nhìn cô một cái mới rời đi.
Không phải không muốn hỏi cô, chỉ là muốn nếu quyết định phải cùng một chỗ, như vậy nên cho cô đủ tin tưởng, khiến cho cô có thể chủ động nói với mình về chính cô. Không muốn bắt buộc hỏi cô, ở thời điểm cô không muốn nói.
Ở bên ngoài Lộ Thiểu Hành luôn luôn là người lịch sự, cho dù là khi tâm tình không tốt, cũng có thể cười nhạt, nhưng mà hôm nay anh không kiên nhẫn có lẽ là biểu hiện quá mức rõ ràng. Cấp dưới tiến vào văn phòng báo cáo tốc độ nói chuyện trung bình là 1. 5 lần, dường như tất cả đều có thể cảm nhận được ánh mắt tổng giám đốc có điểm không kiên nhẫn. Lộ Thiểu Hành nhưng không có phát hiện, sau khi xử lý xong một loạt công việc, lại mở liên tiếp vài cái hội nghị.
Ra khỏi phòng họp, liền nhận được điện thoại của Đường An An. Nội dung rất đơn giản, chủ đề rất rõ ràng, anh dường như đã lâu cũng không có quay về nhà, vẫn là về nhà nhìn một chút, suy tư trong chốc lát, chính là đáp ứng hôm nay quay về nhà.
Nếu anh biết trở về sẽ gặp Trác Dực Đình, có lẽ sẽ nói "Được" sau khi do dự hai giây, đương nhiên, cũng sẽ không thay đổi quyết định. Anh thích thuận theo tự nhiên, cũng sẵn lòng nhìn thấy kết quả phải tới từ thuận theo tự nhiên.
Dừng xe lại, chỉ biết bình tĩnh không phải chuyện gì tốt, đến đây nhiều người như vậy. Một loạt xe sắp xếp, làm cho anh không khỏi nghĩ đến, mình không phải lại bị lợi dụng?
Vừa đi vào, liền bị Đường An An túm lấy, không khỏi bắt đầu hoài nghi vận khí hôm nay.
Đường An An kéo anh đến một bên, "Một lát, chính con cũng nhìn tốt một cái."
Anh nhìn vẻ tinh quái của mẹ mình, ít khi nhìn thấy mẹ vui vẻ như vậy. Lại nhìn thoáng qua, bên kia, hình như đang trình diễn cái trò hay gì đó, chỉ là diễn viên đổi thành một người khác.
"Không cần vội vã như vậy đi?" Lộ Thiểu Hành đỡ trán, "Thật là sợ con trai của mẹ làm người cô đơn?"
"Nói lung tung cái gì." Đường An An vỗ vỗ bả vai của con trai, "Nhanh đi đổi một bộ quần áo, để tránh vô