Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341527
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1527 lượt.
chút, bạn đem mọi thứ đều đặt trên người anh ta, khiến cho anh ta càng ngày càng trở nên tự tin, khi càng ngày càng đẹp trai, có lẽ anh ta sẽ ghét bỏ bạn bây giờ.
Nhất định không được quên đối với mình thật tốt, để cho mình càng trở nên tự tin xinh đẹp hơn.
Lê Họa tự xét lại mình, dễ thấy một người khác không có lòng tốt như vậy đi thông cảm cho chuyện của cô, giờ phút này "Như ở trong mộng mới tỉnh", mỗi người chỉ biết nghĩ đến khó khăn của chính mình, phóng to không thoải mái của mình. Về phần khó chịu của người khác, phải chờ mình điều trị tâm tình của mình, hơn nữa có thời gian mới có thể làm "Người hiền lành am hiểu ý". Rất rõ ràng, hiện tại Lộ Thiểu Hành hai người đều không có. Người phụ nữ này, lãng phí của anh không ít thời gian, nếu tính toán đến tiền tài, cũng coi như vô giá, nhưng cô cố tình không có một chút tự giác. Từ lần đầu tiên anh bắt đầu tìm đến cô, tất cả đều không khống chế được như bình thường. Trong khoảng thời gian này, cuộc sống của anh trôi qua, ngay cả anh cũng không dám tin. Uể oải, không thú vị, đến nỗi anh tìm không ra một cái lý do thích hợp để cân bằng chính mình . Quan trọng là anh cái gì cũng không có nhận được. Ở trong lòng anh, trả giá và đạt được không ngang bằng, vì thế tâm lý tự nhiên bực bội, bực bội như vậy, nguồn gốc là người phụ nữ này.
Nhưng, lúc này cô chỉ biết lộ ra khuôn mặt vô tội này, giống như anh thiếu nợ cô vậy.
Mãi cho đến khi lái xe ra thật xa, cô mới từ giữa suy nghĩ của mình trở về, nhìn hoàn cảnh xung quanh có chút xa lạ, "Đi nơi nào?" Trên mặt của cô lộ vẻ mơ màng.
"Không cảm thấy đã muộn sao?" Anh nhìn chằm chằm vào phương xa, keo kiệt cho cô một chút ánh mắt.
Cô kéo tay áo của anh "Đưa tôi trở về."
"Tôi cũng không có bắt buộc cô."
Chính xác là như thế, là cô chủ động lên xe của anh, về phần nguyên nhân gì, không cần đi tìm tòi nghiên cứu, dù sao kết quả chính là như bây giờ. Cô nhíu mày, nhìn chằm chằm anh, nuốt nuốt nước miếng, ý này khó hiểu.
"Tôi vui vẻ tham thảo một chút đề tài ngày hôm qua. " Cuối cùng anh nhìn cô một cái, trong mắt mang theo ý cười. . . Còn có chút tà mị khó có thể phát hiện, trong nháy mắt làm cho cô trở lên khẩn trương thật giống như anh sẽ làm chuyện gì đối với cô rất không có lợi.
Theo bản năng cô dựa vào hướng cửa kính xe, dù là chỉ cách anh xa một chút như vậy, dường như cũng bởi vậy an toàn.
Đề tài trong lời nói ngày hôm qua... Hiện tại cô mới bắt đầu nhớ lại ngày hôm qua bọn họ nói qua cái gì. Hiện tại trong mắt cô, hình như không thể trùng hợp cùng một chỗ. Cô vẫn nghĩ anh là một người đàn ông chững chạc, thận trọng, cũng chưa từng đưa anh cùng những công tử nhà giàu kia kết hợp cùng một chỗ, giờ phút này, trên người anh phát ra tia nguy hiểm này, làm cho cô cảm thấy được ý nghĩ của chính mình thực ngây thơ, dựa vào cái gì nghĩ anh không giống?
Tô Nhứ nói đàn ông đều giống nhau.
Cô cắn cắn môi, theo bản năng run rẩy.
Lộ Thiểu Hành liếc mắt một cái nhìn chăm chú cô, chân của cô không ngừng run, sợ hãi, lộ ra ý cười cũng không biết là khinh miệt hay là khinh thường, tóm lại làm cho người ta không thoải mái.
"Nhớ rồi?" Anh liếc nhẹ cô, nhìn qua rất có hứng thú bàn luận chuyện này.
Cô nhìn anh không nói lời nào.
Về điểm này kiêu ngạo cùng tự tôn, cứng rắn, cương quyết từ anh bắt đầu toả ra không khí, nhanh chóng ngồi dậy. Cô đúng là một người nhát gan, địch mạnh mẽ cô liền yếu đuối, trách không được bất luận kẻ nào.
Cô vẫn nhìn anh, bởi vì không biết nên làm cái gì.
Lộ Thiểu Hành nhếch môi dưới, đối với bộ dạng này của cô, mang theo khó chịu nói không nên lời. Nhìn đi chính là như vậy, rõ ràng là cô muốn làm ra chuyện, hiện tại lại bày ra dáng vẻ này, giống như tất cả đều là chuyện của người khác, cô là một người vô tội. Anh thậm chí nghĩ đến, Trác Dực Đình vì cái gì đối với cô nhớ mãi không quên, ngay cả một câu nặng lời cũng chưa từng nói với cô. Rõ ràng tất cả là từ cô mà ra, người Trác Dực Đình muốn tìm không phải cô, mà là anh, người bạn bè tốt cùng Trác Dực Đình quen biết nhiều năm. Vì cái gì cô là người gây ra mọi chuyện, nhưng có thể làm được không quan tâm, lại làm cho anh giống như một kẻ ngốc, học người khác tranh giành tình nhân, cô dựa vào cái gì có thể như vậy?
Lần đầu tiên anh làm chuyện như vậy, cũng không có cảm thấy vui vẻ thích thú, bởi vì anh cái gì đều không có được. Anh không phải người thắng. Anh nhìn cô, thấy không rõ nội tâm của cô đang suy nghĩ gì. Vì thế liên tưởng vô hạn. Cô có thể cảm thấy rất dễ chịu hay không , có hai người đàn ông vì cô như vậy, có phải xem anh và Trác Dực Đình là kẻ ngốc hay không, sau đó đứng một bên cười lạnh.
Mỗi lần cô đối mặt anh đều là bộ mặt lạnh này, cô ở trước mặt Trác Dực Đình có bộ dạng gì? Đặc biệt thẹn thùng? Điềm đạm đáng yêu?
Một khi đã như vậy, cô vì cái gì cho anh xa cách như vậy?
Toàn bộ bất mãn hướng về phía anh, cũng không phải là say rượu. Anh biết mình không có say, vài chén rượu kia, không đáng kể. Rốt cuộc cái gì làm cho trong cơ thể anh đột nhiên cháy lên?
Xe đột nhiên dừng,