Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

ơng xót nhìn cô.
Cuối cùng cô buông Tô Nhứ ra, gào khóc.
Đứa nhỏ sinh ra không có tiếng khóc . . . Không có tiếng khóc. . .
"Nó ở nơi nào, để cho tớ đi nhìn nó, để cho tớ đi nhìn nó..." Cô nắm lấy hai tay của Tô Nhứ, "Tớ cầu xin cậu . . .Đưa tớ đi nhìn nó."
"Lê Họa, không nên nhìn." Tô Nhứ đem cô ôm vào trong ngực, "Cậu sau này sẽ có con của mình, là bảo bối này không muốn đi vào cái thế giới này, cậu phải tôn trọng quyết định của nó. . ."
"Không phải, là tớ không có chăm sóctốt cho nó, nó mới có thể vứt bỏ tớ rời đi. . ."
"Lê Họa, cậu làm sao vậy?" Tô Nhứ đem cô từ trong lòng ngực kéo ra, "Cậu đừng làm tớ sợ."
Tô Nhứ nhìn bộ dạng của cô, cắn răng một cái, vẫn là mang cô đi nhìn đứa nhỏ bất hạnh kia. . . Tái nhợt đến dọa người, không có...chút hơi thở nào. . . Cô đứng ở nơi đó, liền té xỉu.
Tô Nhứ vẫn luôn ở bên cạnh cô, sợ cô làm chuyện điên rồ.
Tô Nhứ vốn định để cho mẹ cô đến chăm sóc cô, nhưng khi đó Dương Úy Nhiên còn oán giận Lê Mưu Viễn, cho rằng Lê Họa cùng cha của cô có liên quan, để cho Lê Họa đi theo một đôi cẩu nam nữ kia. Tô Nhứ không dám đem chuyện này nói cho Lê Họa, chỉ có thể ở cùng cô.
Bắt đầu từ ngày đó, Lê Họa không nói một lời.
Tô Nhứ không biết, bi thương của cô, cô không thể chia sẻ.
Đứa nhỏ của cô đã không còn, cô chỉ có thể tự trách mình, chỉ có thể oán giận chính mình.
Mà hiện tại, bi thương của cô khổ sở của cô, cuối cùng có một cái đột phá, bi thương cùng khổ sở của cô, có thể chia sẻ cùng người đàn ông này, anh nên chia sẻ một nửa đau xót của cô.
Cô gắt gao nắm lấy quần áo của Lộ Thiểu Hành, thân thể run rẩy càng nhiều, "Đúng là chính mình quá mức lưu luyến, mới gặp phải trừng phạt. . ."
Nếu không phải cô cưỡng cầu, có lẽ sẽ không có kết quả như vậy.
Đứa nhỏ, là bị chết lạnh, chết vì lạnh ... Nó ở trong bụng của cô, cũng không thể sưởi ấm, cô xứng làm mẹ của người khác sao?
Tất cả đều là lỗi của cô, ngay cả đứa nhỏ cũng ghét bỏ cô.
"Không phải, em rất tốt, thật sự rất tốt." Anh đem ôm vào trong ngực, vỗ về dường như là rất cố gắng, "Là anh không có phúc này, được nhìn nó, nó là trừng phạt người cha này cái gì cũng không có làm vì nó, cùng em không có quan hệ gì, một chút cũng không có quan hệ."
Một năm kia, cả thành phố đều chìm vào băng thiên tuyết địa (băng tuyết ngập trời, trời băng đất tuyết), thành phố còn cắt điện một tuần, khi đó không ít người đã bị chết lạnh. Đứa nhỏ của bọn họ, là ở thời điểm xấu nhất tới, cho nên mới có kết quả như vậy.
Giờ phút này, anh ôm người phụ nữ này trong ngực, cuối cùng có thể trả lời câu hỏi của Trác Dực Đình, anh không biết mình đối với cô thực sự nghiêm túc hay không, anh chỉ biết là, chính mình buông không được.






Cô cuộn tròn ở trong ngực của anh, giống như một đứa trẻ, bất cứ thương tổn gì đều có thể khiến cô thương tích đầy mình. Tay anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng cô rất có tiết tấu, một chút lại một chút, cho đến khi cảm thấy cô ở ngực mình nặng nề đi vào giấc ngủ. Anh dùng mặt của mình, dán trên mặt của cô, trên da thịt thật sự có độ ấm, làm cho anh xác minh trên cái thế giới này thật sự có một người cần độ ấm của anh để sưởi ấm, thậm chí không thể tách rời.
Bi thương của cô có một nửa là bởi vì anh, đó là cốt nhục của bọn họ, nhưng tất cả chỉ có một mình cô gánh vác. Đáy lòng có cảm giác xa lạ, toàn bộ nguyên nhân chuyện này được mở ra chân thực. Bất luận cô là dạng phụ nữ gì, bị người khác cho rằng tầm thường bao nhiêu đê tiện bao nhiêu, anh cũng biết, anh chỉ có thể như vậy. Bất luận cô là một người phụ nữ tốt hay vẫn là một người phụ nữ xấu xa, chính anh cũng không có tin trên cái thế giới này có tốt tuyệt đối hay là xấu tuyệt đối, cứ như vậy đi.
Anh đem cô đặt lên trên giường, đắp chăn lên cho cô, chính mình cũng tiến vào giữa chăn, đem cô ôm ở trong ngực của mình, cùng nhau ngủ. Chính là như vậy đi, có một người có thể mở lòng, lúc nào cũng lo lắng, có một người muốn ôm cô ngủ, dù là một câu cũng không có nói, không cần quan tâm nó có phải tình yêu hay không, mình thích cảm giác này là tốt rồi.
Lê Họa thật sự chìm vào giấc ngủ, hơn phân nửa quá khứ của cô đều trộn lẫn đen tối, bất luận trong ký ức có ai, dường như cũng đều lưu lại vết thương khó phai, vì thế không muốn suy nghĩ quá nhiều, đem biến mình thành trạng thái mất trí nhớ, sống vô tâm vô phế. Thời gian dài tự mình càng thêm ngu ngốc, hình như chính mình thật sự không nhớ rõ những thứ kia. Cô không mang thù hận, không muốn nghĩ bất bình này nữa, cố gắng làm cho mình rất tốt, một bên áp lực, một bên giả vờ vui vẻ. Nhưng Lộ Thiểu Hành xuất hiện, giống như mở ra một con đường đi thông đến quá khứ của cô, một lần lại một lần cô thông qua con đường này nhìn đến quá khứ của chính mình.
Qúa khứ ở trong đầu cô ngày càng hiện ra cảnh tưởng chân thật, không mang theo thiên vị, không quan tâm anh tốt hay xấu, chỉ đại biểu sự việc kia đã xảy ra mà thôi.
Đạo lý, mỗi người đều có thể hiểu được.
Trên đường đi bệnh viện, Lê Họa không n