XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

trên đầu có vài sợi tóc bạc, răng cắn thật chặt, "Gần đây, con cùng đối tác đầu tư, thua lỗ không ít. . . Cho nên, có thể về sau."
Rốt cuộc cô nói không nên lời, nói những lời vừa rồi đã hết toàn bộ sức lực của cô, cúi đầu, một chút cũng không dám nhìn Dương Úy Nhiên. Cô áy náy, thậm chí nghĩ muốn quên đi hết, nếu còn có lần sau, cô lại nghĩ biện pháp, cuối cùng cũng có biện pháp không phải sao? Nếu thượng đế không để cho cô lối thoát, cô cũng cũng chỉ có thể chấp nhận mà thôi.
Dương Úy Nhiên xiết chặt tay cô, thở dài một hơi "Họa Họa, ở trong lòng con, mẹ cũng chỉ là một người chỉ biết tìm con đòi tiền thôi sao?"
"Con..." Cô nhìn Dương Úy Nhiên, cắn răng, "Con không có ý này."
Dương Úy Nhiên vuốt đầu của Lê Họa, nhìn dáng vẻ nhíu mày lại của cô, lúc này mới phát hiện trong mắt con gái của mình tất cả đều là u sầu, dấu vết vẫn còn rất nhiều. Bà hình như rất lâu đều không có nhìn đến đứa con gái này của mình. Thời điểm lúc trước khi ly hôn, thật sự có chút oán trách người khác, oán trách mọi người, đơn giản là bất hạnh của mình. Nhưng cũng đã qua nhiều năm như vậy, làm sao còn có thể nhớ kỹ chuyện này. Về sau mới biết được buông tay, phương thức duy nhất cứu vớt chính mình, chính là vì chính mình mà sống.
Quan hệ của Lê Họa cùng Lê Mưu Viễn so với bà rất tốt, đương nhiên vì thế đem tức giận trút hết lên đầu Lê Họa. Về sau chính mình tái hôn, thế nhưng Lê Họa còn giúp Lê Mưu Viễn một số tiền lớn, điều này làm cho trong lòng bà có chút không thoải mái, luôn hi vọng người từng tổn thương mình gặp xui xẻo. Tiếp sau đó, Lê Họa nói cô cùng bạn học đầu tư, buôn bán lời được một ít tiền. Cô là mẹ của Lê Họa, nghĩ muốn hưởng một chút ánh sáng của con gái cũng là chuyện đương nhiên, cũng không có cảm thấy có gì không thích hợp.
Về già, dù sao vẫn muốn con cái chăm sóc mình.
Cứ như vậy, hình như cũng đã lâu rồi.
"Con có khó khăn, mẹ tự nhiên sẽ hiểu." Dương Úy Nhiên nhấp khóe miệng, đứa con của mình đã lớn, tâm tư cũng tự nhiên hơn. Làm sao không suy nghĩ một chút, thái độ của người làm mẹ này, lúc trước làm sao chăm sóc bọn họ không muốn đổi lại bất cứ điều gì.
"Con..." Tay của Lê Họa nắm chặt lại buông ra, vẫn là không biết nói như thế nào.
"Mẹ biết, báo hiếu cho cha mẹ, cũng phải theo khả năng." Dương Úy Nhiên cười nhìn Lê Họa, "Có chuyện gì khó khăn, cũng có thể nói cho mẹ biết, mẹ là mẹ của con không phải sao?"
Lê Họa chỉ gật đầu, không ngừng gật đầu, ngoại trừ điều này, cái gì cũng không làm được.
Thậm chí cô không dám nhìn ánh mắt của Dương Úy Nhiên, ánh mắt đó khiến cho cô cảm thấy không chịu nổi... Đúng lúc điện thoại của Tô Nhứ gọi tới, giống như ân nhân đến cứu vớt cô ra khỏi bầu không khí quỷ dị này.
Cô tìm cớ liền chạy ra ngoài.
Tô Nhứ ngồi ở quảng trường "Thiển Đạt", nhìn Lê Họa từ từ đi ra.
"Thích báo Trương Hải sao?" Lần thứ một ngàn lẻ một Tô Nhứ hỏi vấn đề này.
Bốn chữ phía dưới quảng trường Thiển Đạt, có một áp-phích đặc biệt lớn, một người cô gái mặc áo cưới trở thành biểu tượng của áp-phích, chỉ là đáng tiếc, đến này mọi người thấy báo Trương Hải, sẽ không bị thu hút bởi cô gái xinh đẹp kia, đơn giản chỉ là vì áo cưới trên người cô gái.
"Thích." Lê Họa mặc kệ Tô Nhứ, không nói thích kết quả lại bị tra hỏi.
Lê Họa nhìn đến, áo cưới chính là áo cưới, xinh đẹp cũng giống nhau, cô không thể chấp nhận người khác đem áo cưới phóng đại giữa trời đất, áo cưới có xinh đẹp, cũng không thay thế được hai chữ hạnh phúc.
Tô Nhứ lắc đầu, "Thật sự không biết phân biệt."
Đây là sự thật.
Nhưng Lê Họa không quan tâm việc này, "Làm sao đột nhiên trở lại?"
Sắc mặt của Tô Nhứ không tốt lắm, "Chẳng lẽ ghét bỏ tớ?" Tô Nhứ đánh giá Lê Họa, "Cậu sao lại gầy như vậy? Không có ăn ngon sao? Hazz, tớ nghe mói cậu cùng Trác Dực Đình chia tay. . . Tại sao có thể như vậy, có phải anh ta vứt bỏ cậu hay không, tớ đi chỉnh anh ta đến chết."
"Tớ nói." Hôm nay cô không muốn nói chuyện.
Tâm tình Tô Nhứ cũng không tốt, nhìn chằm chằm Lê Họa, "Đàn ông không phải đều thích những người như cậu sao, vừa nhìn thấy liền cho là hình mẫu vợ hiền mẹ tốt sao?"
"Cậu không phải nói loại người như tớ trong xương cốt rất xấu sao? Đợi cho bọn họ phát hiện tớ là kẻ hư hỏng, nhất định sẽ vứt bỏ tớ, cho nên cậu có thể vui sướng khi người gặp họa."
Tô Nhứ nhìn Lê Họa thật lâu, ánh mắt từ trên người Lê Họa chuyển đến phía sau, giọng nói cũng trở nên lành lạnh, "Cùng Trác Dực Đình chia tay chẳng lẽ là tìm được người tốt hơn? Tớ trước kia như thế nào không có phát hiện cậu thông minh như vậy?"
Cũng không biết có phải châm chọc hay không, Lê Họa cảm thấy hết sức nghi ngờ.
Xoay người, phát hiện Lộ Thiểu Hành không biết từ nơi nào đến, giờ phút này đang đi tới. Cảnh này, thật là làm cho người ta giật mình. Cách đó không xa phía sau Lộ Thiểu Hành có hai người đàn ông anh tuấn bất phàm đang đứng, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Lộ Thiểu Hành.
Nhất thời Lê Họa có chút mất tự nhiên, quay sang, không nhìn Lộ Thiểu Hành, có chút muốn tránh.
Bộ dạng không có tiền đồ này của cô đươ