Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
túc nói chuyện cùng người khác sao? Nhưng lại còn nhìn thấy mình đang cười, "Em có cười sao?" Cô nhướng mày, một bộ dạng không hề cảm kích.
Anh nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, "Nói dối là đứa nhỏ không ngoan."
"Anh ngoan, anh là đứa trẻ ngoan." Cô nhẹ giọng nói khẽ, cười cười, thanh âm thanh thúy, có cảm giác giống như tiếng chuông gió.
Vươn tay, đem vài sợi tóc của cô vòng qua tai, cũng mang theo ý cười. Chính là đang nhìn một người khác, nụ cười trên mặt của Lộ Thiểu Hành có chút cứng lại, đứng ở xa xa, chính là người ở hướng bên kia nheo nheo mắt.
Hôm nay thực sự là hoàn cảnh tốt nhất gặp được người quen, ít nhất đối với Lộ Thiểu Hành là như vậy.
Người sáng lập "Thượng Tinh" Kỷ Y Đình đi thẳng tới, ánh mắt nhưng lại đặt trên người Lê Họa, "Rất lâu không gặp, tớ không biết ngay cả ánh mắt cậu cũng thay đổi."
Lộ Thiểu Hành cố ý đưa tay đặt lên trên vai của Lê Họa, "Đều lâu như vậy không gặp, chẳng lẽ còn nhớ rõ ánh mắt trước kia của tớ, tớ thật không biết ánh mắt trước kia của tớ là cái dạng gì."
Kỷ Y Đình nhìn Lộ Thiểu Hành đặt tay trên vai của Lê Họa, khóe môi châm chọc ý tứ hàm xúc càng lớn, đối với Lê Họa cười, "Lê tiểu thư tửu lượng thật sự là không tệ."
Một câu nói ra, sắc mặt của Lê Họa liền thay đổi.
Khi tới đây, cô cũng đã nghĩ tới điểm này, cuối cùng sẽ có người nhận ra cô. Cô cũng không sợ hãi, nhưng cô đứng ở bên cạnh Lộ Thiểu Hành, người khác sẽ suy nghĩ Lộ Thiểu Hành như thế nào? Huống chi Lộ Thiểu Hành còn có vòng luẩn quẩn kia, nhìn thấy anh đưa cô tới, trong lòng sẽ nghĩ anh như thế nào?
Chẳng qua là ôm một chút may mắn. Cho là mình sẽ không xui xẻo như vậy bị người khác nhận ra.
Giời phút này xảy ra, mới cảm thấy rất khó chịu, trên ngực giống như đặt một khối vật cứng rất nặng, không thể nào di chuyển.
"Muốn so một chút sao?" Lê Họa nói ra một câu như vậy, ánh mắt sáng rực nhìn Kỷ Y Đình, "Nếu Kỷ tổng không chê, có thể bớt thời gian đi đánh giá một chút."
Nụ cười ở khóe miệng Kỷ Y Đình trở nên có chút nghiền ngẫm, đối với Lộ Thiểu Hành cười cười, vỗ vai Lộ Thiểu Hành, "Xem ra đúng là thay đổi khẩu vị."
"Cũng không thể giống cậu có thể duy trì trăm năm không thay đổi." Lộ Thiểu Hành nâng mi nhìn Kỷ Y Đình, không có dự định nói chuyện, Kỷ Y Đình có lẽ cũng hiểu được không thú vị, tự mình rời khỏi.
"Không cần để ý."
Lê Họa ngẩng đầu, "Anh không để ý sao?" Cô đứng ở chỗ này, người ở sau lưng bị người khác thảo luận chính là anh.
"Để ý cái gì?" Anh cười.
Lộ Thiểu Hành cũng không thích loại tiệc rượu này, nhưng không có cách nào khác, không thể không tham dự. Lôi kéo Lê Họa đi tới ban công, thông qua cánh cửa thủy tinh trong suốt, có thể nhìn thấy các loại vẻ mặt và động tác của người trong phòng. Lộ Thiểu Hành thích làm chuyện như vậy nhất, làm một trong những người đứng xem, nhìn người khác cười ồn ào, không tham dự một chút.
"Anh liền nhàn hạ như vậy?" Lê Họa vẫn là lần đầu tiên phát hiện anh là người như vậy, nhưng lại trốn đi ở trường hợp như thế này.
"Không biết là rất ngu ngốc sao? Cùng một đám người có năng lực nói cái gì?" Dù sao người có năng lực, dựa vào thực lực, loại rượu giao tình này, có thể tránh vẫn là tránh cho thật tốt.
Cô tựa vào trên người anh, "Anh thì thông minh."
Lộ Diệc Cảnh cũng mang Giang Tri Ngữ đến tham dự, trong lúc đó nhìn không ra bọn họ có cái gì bất đồng, ở trong mắt người ngoài, tuyệt đối là một đôi hoàn mỹ. Đây là một bữa tiệc ngụy trang tuyệt vời, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt tươi cười để trang trí.
Khi Lê Họa cho rằng hôm nay không có thay đổi gì, tất cả đều phát triển theo phương hướng thuận lợi thoải mái vui vẻ, một người em trai khác của Lộ Thiểu Hành đi tới. Lộ Ôn Diên nhìn Lê Họa một cái, cô cũng thật hiểu rõ tránh ra, xem ra Lộ Ôn Diên có chuyện muốn nói với Lộ Thiểu Hành.
"Anh như thế nào lại nghĩ mang cô ta đến đây?" Lộ Ôn Diên có vẻ không thể tưởng tượng nổi, loại phụ nữ này, chẳng lẽ không nên giấu đi? Còn dám nghênh ngang đưa ra ngoài, không phải đầu anh xảy ra vấn đề gì chứ.
"Làm sao vậy?" Điểm này Lộ Thiểu Hành khẳng định có lo lắng qua, nó cũng xảy ra rồi, giả cũng là thật thì thật cũng là giả, có lẽ như vậy còn không làm cho người khác hoài nghi cái gì.
Lộ Ôn Diên cười lạnh, "Em khuyên anh mang cô ta trở về, nếu không, em nghĩ người tiếp theo bị xử lý bằng gia pháp chính là anh.”
Nghiêm trọng như thế?
Trên mặt của Lộ Thiểu Hành luôn luôn trấn định lại lộ ra ý cười, "Anh rất chờ mong."
Thật sự là đàn gảy tai trâu.
Mặc dù Lộ Thiểu Hành ở trước mặt Lộ Ôn Diên mở miệng như vậy, nhưng không có nghĩa là anh thật sự không lo lắng chút nào, sau khi tìm được Lê Họa, vẫn là nghĩ sớm một chút rời đi. Lê Họa cái gì cũng không hỏi, nghe theo lời Lộ Thiểu Hành đi ra ngoài.
Mới đi được hai bước.
"Thiểu Hành."
Có người đã trực tiếp gọi Lộ Thiểu Hành, thanh âm này có cảm giác quen thuộc, thân thể Lê Họa cứng ngắc một chút.
Lộ Thiểu Hành hình như cũng dừng lại, mặt lập tức cũng hướng về phía âm thanh truyền đến, "Bác trai bác gái, chào hai người."
Anh trướ