Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
c sau như một mang theo nụ cười, nhìn không ra chút kỳ lạ.
Sau khi nhìn thấy Lê Họa ý cười vốn nhẹ nhàng của cha mẹ Trác Dực Đình nháy mắt liền thay đổi. Lê Họa nghiêng qua, cũng không mong muốn nhìn thấy bọn họ. Thật sự là sợ cái gì.
"Thiểu Hành." Sắc mặt của mẹ Trác Dực Đình vô cùng không tốt, "Cháu có biết cô ta là ai không?" Mẹ Trác Dực Đình trực tiếp chỉ vào Lê Họa, một màn trong phòng ở "Mị lực" cô không coi ai ra gì, mẹ Trác Dực Đình nhớ rất rõ ràng.
Lộ Thiểu Hành vẫn mang theo ý cười nhạt, "Bác gái, cháu nghĩ chúng ta vẫn là nên tìm một chỗ nói chuyện đi?"
Loại chuyện này nói trước mặt mọi người ở đây, thật sự không tốt.
Lộ Thiểu Hành vốn đang kéo Lê Họa, sau khi nhìn thấy mẹ Trác Dực Đình hung hăng trừng mắt liếc cô một cái, cô thế nào cũng không chịu đi theo Lộ Thiểu Hành. Đứng ở tại chỗ nhìn Lộ Thiểu Hành bị mẹ Trác Dựt Đình lôi đi, ở một bên không ngừng nói cái gì đó.
Lê Họa cảm thấy thân thể của mình giống như bị một cây kim tiêm không ngừng hút hết không khí, thân thể càng trống rỗng. Cô thậm chí có thể đoán được bọn họ nói chuyện gì. Bà ấy có bao nhiêu khó chịu đối với một người phụ nữ dựa vào cái gì đến câu dẫn đàn ông, lại hám giàu bao nhiêu, thậm chí còn có rất nhiểu từ ngữ ghê tởm hơn.
Loại không ngang hàng này. Ở đáy lòng cô không ngừng nảy sinh.
Không chỉ có cha mẹ của Trác Dực Đình, mình ở trong lòng mỗi người ở nơi này, hễ là người biết thân phận của cô, trong mắt đều lộ ra khinh thường, bất luận cô che dấu bản thân không thèm để ý cỡ nào.
Những điều này đều là sự thật, không thể để cho cô phản bác.
Cô cắn răng, có thể nghe được tiếng vang của hàm răng cọ vào nhau.
Loại hèn mọn này, loại không thích hợp này, không chỉ có ở trong lòng người khác, ngay cả chính cô dường như cũng cho là như vậy.
Lộ Thiểu Hành cũng không có nghĩ đến sẽ gặp phải cha mẹ của Trác Dực Đình ở nơi này, loại tiệc rượu này, người lớn rất ít khi tham dự, phần lớn để cho những người trẻ tuổi đi đến một chút, tất nhiên cũng không ngoại trừ tình huống đặc biệt. Đối với lời nói của cha mẹ Trác Dực Đình, anh cũng không có chăm chú nghe, nghe rất lễ phép, sau đó xoay người liền quên đi. Hiện tại anh lái xe, đánh giá Lê Họa ngồi ở ghế phụ. Cuối cùng anh cảm thấy có một chút kỳ lạ, nhưng lại không thể nói rõ. Toàn bộ quá trình cô cũng không nói một câu gì, mà biểu tình của cô lại cho thấy lạnh nhạt cùng tùy ý, điều này làm cho anh muốn nói một chút bảo cô đừng để ý đừng suy nghĩ nhiều, rõ ràng cái gì cũng không nói, chăm chú lái xe.
Thật sự Lê Họa cái gì cũng không có nghĩ, thậm chí sau khi xuống xe, chờ anh lái xe vào gara, cô im lặng chờ.
Phụ nữ vì xinh đẹp nên phải chịu tội. Lộ Thiểu Hành nhìn bộ dạng cô ăn mặc mỏng manh, theo bản năng đem cởi áo khoác ra choàng lên trên người cô, "Từ điểm này, vẫn là làm đàn ông tương đối tốt." Nghĩ đến những nữ minh tinh trên thảm đỏ, ăn mặc các loại váy áo mỏng khác nhau , cho dù là đang mùa đông, nhưng đàn ông cũng không cần lo lắng mấy vấn đề này.
"Vậy anh tha hồ kiêu ngạo đi!" Cô vẫn cầm lấy cánh tay anh, hơn nửa cơ thể cô đều dựa vào.
Cô bình thường không phải là người như thế, ít thấy cô làm ra loại động tác này, anh hoài nghi nhìn cánh tay của mình một chút, không có đẩy ra, cho dù thực sự không quen. Cô ở bên cạnh, hơi thở đặc hơn, như bóng với hình.
Đi vào thang máy, tay hai người cùng lúc ấn thang máy.
Tay anh chạm vào tay cô, lạnh khác thường, theo bản năng bắt lấy, "Tại sao tay lại lạnh như băng vậy?"
Cô không có tránh ra, có chút buồn bực, "Tại sao không có gặp qua hàng xóm ở nơi này vậy?"
Anh lắc đầu, đối với tay của cô cảm thấy tương đối hứng thú, "Phần lớn phòng ở còn chưa bắt đầu bán, nên có rất ít người." Khi ngẩng đầu, phát hiện ánh mắt của cô sáng rực lên, khiến cho anh có chút thất thần.
Anh còn chưa kịp có phản ứng gì, cửa thang máy đã mở ra. Anh kéo tay cô đi ra ngoài, nắm tay cô, mềm mại. Trước kia luôn không hiểu bạn học luôn nắm tay bạn gái của mình từ nơi này đến nơi khác, có cần thiết sao? Bây giờ hình như có thể lý giải một chút.
Vào phòng, hai người đều đi tìm áo ngủ, sau đó tắm rửa. Động tác giống nhau khiến cho hai người cùng ngẩng đầu nhìn đối phương một cái, đều nhịn không được cười rộ lên.
Tắm qua, Lộ Thiểu Hành cầm khăn lau tóc, sợi tóc bay loạn hỗn độn, nhưng trên mặt nhìn lại càng thêm tinh thần. Lê Họa cầm máy sấy tóc cũng thổi tóc của mình. Động tác lau tóc của Lộ Thiểu Hành chậm lại, chỉ là đột nhiên phát hiện, bọn họ như vậy, có chút cảm giác giống như "Gia đình" vậy.
Không biết có phải khả năng thích nghi của anh rất tốt hay không, các loại cuộc sống đều có thể dung nhập rất nhanh.
Đối với mình lắc đầu, nghe âm than h máy móc phát ra từ máy sấy nhưng lại nghe ra chút hoài niệm.
Mở ti-vi, phát ra âm thanh trung hoà một chút.
Nửa người anh tựa vào đầu giường, động tác rất là tùy ý. Lê Họa thổi tóc như cũ, cẩn thận đánh giá anh, ánh mắt lảng tránh một chút cũng không có. Lộ Thiểu Hành Hành đột nhiên nhìn về phía cô, chống lại ánh mắt của cô, cô cũng không trốn trán