Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

òn có thể cho rằng làm nũng, hai lần ba lượt, thì phải là giả dối. Anh không có nhiều thời gian đi suy đoán xem tại sao cô như vậy, có phải lại có chuyện gì xảy ra làm cho cô không thoải mái.
Thứ lỗi anh, không có dự định làm một người đàn ông vây quanh phụ nữ.
Yêu cầu của anh cũng không cao, không yêu cầu cô hiền lành, hiểu ý người khác làm một đóa hoa, nhưng không thể lúc nào cũng giả dối không tự nhiên, không có việc gì liền buồn bực.
Không muốn nói lần thứ hai, cô kiên trì, anh cũng kiên trì như vậy, hơn nữa lại thích cùng người khác so kiên nhẫn, xem giới hạn của mình tới đâu, rất đáng tiếc, anh tự nhận mình là còn không có thua qua.
Lê Họa chịu không nổi ánh mắt của anh như thế, luôn luôn một loại cao cao tại thượng, mà cảm giác thỏa hiệp, cô không thích, nhưng lại phản bác không được.
"Em hôm nay có việc." Giọng nói rất bình thản, nhưng vẻ mặt lành lạnh, dễ nghe có chút ôn nhu dịu dàng hiền hậu, khó nghe chính là vẻ mặt không đổi sắc cùng anh đối nghịch.
Cười khẽ, một bàn tay đưa ra cửa sổ, tùy ý đắp.
“A chuyện gì?" Cho dù bận, anh cũng làm cho cô nói ra bận việc gì.
"Hôm nay em tới chỗ của cha." Cô nhìn anh, không có do dự.
Lộ Thiểu Hành hình như sửng sốt một chút, đánh giá cô, xác định tính chân thật trong lời nói của cô "Anh đưa em đi." Cũng muốn tìm một cái cớ để nhìn thấy cô, mở miệng lần nữa, "Dù sao cũng đã gặp qua một bên, không ngại đi gặp bên kia."
Những lời này của anh đã bịt chặt lời cô.
Vẫn là lên xe, nhìn đi, sau khi giận dỗi vài ngày như vậy, cô vẫn là thỏa hiệp, thật vô dụng.
Lê Họa ngồi ở phía sau, đem túi đặt ở trên đầu gối, trầm mặc như trước.
Lộ Thiểu Hành một bên lái xe một bên nhìn cô từ kính xe, nhận ra cô đang nhíu mày có một vẻ u sầu, trong lòng có chút không thoải mái lặng lẽ lan ra, "Công việc không hài lòng?"
Cô ngẩng đầu, lắc đầu, cố gắng nở nụ cười "Không có. Tô Nhứ đã trở lại, cho nên muốn cùng cô ấy mà thôi."
Những lời này rất bình thường, chỉ là giẫm lên thuốc nổ trong lòng Lộ Thiểu Hành, anh đã từng nhắc nhở cô không nên có liên hệ cùng Tô Nhứ, nhưng cô không nghe, vì thế sắc mặt trở nên không tốt, "Quả nhiên là bạn tốt."
Cô cũng nghe ra trong giọng nói của anh có bất mãn, nhưng không biết nên giải thích như thế nào.
Cuối cùng là trầm mặc hơn nữa.
Lê Mưu Viễn cùng với Lữ Tố ở một chỗ không được tốt lắm nhưng cũng không tệ, có chút rời xa nội thành, nhưng từ hoàn cảnh mà nói cũng không tệ. Lê Họa đã rất lâu chưa có tới nơi này, đột nhiên lấy nơi này làm lí do thật là ngu ngốc, rất buồn cười chính là Lộ Thiểu Hành cũng xuống xe, cùng cô đi vào, không biết anh suy nghĩ cái gì.
Lê Họa đi vào sân nhỏ kia, liền thấy ở trên bàn dưới một thân cây có vở viết của Lê Mị . Bức vẽ này thực sự rất đẹp, ở dưới một cây phong, có một đứa nhỏ gục ở chỗ này, rất dễ dàng nhớ lại thời gian trẻ con tốt đẹp.
Lê Mị là con gái của Lê Mưu Viễn và Lữ Tố.
Lê Họa đối với người em gái này, không yêu thích, nhưng không oán hận, chỉ là một đứa nhỏ, cô làm sao định nghĩa như thế này.
Cô đi qua, "Tại sao ở trong này học bài?"
Lê Mị cầm đầu bút, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đối với Lê Họa cười cười, "Chị đến, hi hi."
Lê Họa nhìn thoáng qua bức tranh Lê vẽ, bên trên là hình ảnh rất ngây thơ, mặt trời, cỏ nhỏ, hoa hồng, còn có đầu ba người, bên dưới viết "Cha", "Mẹ", "Tôi" Một nhà ba người. Lê Mị lại nhìn Lê Họa rất lâu, "Đúng rồi,cũng phải vẽ chị nữa."
Lê Họa sửng sốt, "Không cần vẽ thêm chị."
"Tại sao?" Lê Mị có chút khó hiểu, "Chúng ta cũng là người một nhà."
Lê Họa nhếch miệng, "Thêm vào trong lời nói là được rồi, bức tranh này thêm vào nhìn rất kì lạ."
Lê Mị nghĩ nghĩ, "Hình như là vậy."
"Cha mẹ đang làm cái gì?"
Vẻ mặt Lê Mị đau khổ, "Bọn họ cãi nhau."
"Vậy tại sao em ở đây?"
"Chuyện người lớn, trẻ con không nên xen vào."
Lê Họa hiểu ý, cười, đúng vậy, chuyện người lớn việc gì muốn đi quản lí.
Đối với việc Lê Họa và Lộ Thiểu Hành đi vào, Lê Mưu Viễn có vẻ rất là niềm nở, nhất là đối với Lộ Thiểu Hành, hỏi đủ loại vấn đề. Mà Lữ Tố đối với Lê Họa, ngoại trừ khách sáo vẫn là khách sáo, cùng với làm khách không có gì khác biệt, không cố ý lấy lòng, nhưng cũng không tỏ ra chán ghét.
Gương mặt tuổi trẻ của Lữ Tố đã bị thời gian mài mòn, sớm đã không phải người phụ nữ xinh đẹp mỹ lệ kia, mà tóc Lê Mưu Viễn đã trắng một mảng.
Bữa cơm này ăn bình thường, lúc đi Lê Họa nhét vào trong tay Lê Mị năm trăm đồng, "Chị cái gì đều không có mua cho em, để cho ba mẹ mua đồ ăn ngon cho em."
Lê Mị cười hì hì hôn Lê Họa một cái.
Đến lúc này đây, Lê Họa phát hiện lòng của mình vô cùng bình tĩnh, không hận, đương nhiên, cũng không còn lại tình cảm gì.
Nhưng còn có chút ràng buộc là thật.
Lê Họa trầm mặc làm cho Lộ Thiểu Hành hiểu lầm, "Vẫn là cảm thấy rất khó chịu?"
"Không có." Thực sự không có, chính là giải thích như vậy trong lòng Lộ Thiểu Hành có chút giả dối.
Một số người luôn thích suy đoán tâm tư của người khác, một dáng vẻ "Bạn chính là vì cái này khổ sở, tôi biết, bạn đừng giả vờ ", làm c