Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2490 lượt.
, giọng nói mang theo sảng khoái cùng hận ý.
Thượng Quan Cẩn khẽ cau mày, nhìn vẻ dữ tợn của Thẩm Thiển Tâm giờ phút này, tựa hồ đang suy nghĩ những lời này của Thẩm Thiển Tâm.
"Nhị tỷ thật đúng là tâm tư ác độc, lại hạ Đồng sinh cổ trên người Bát hoàng tử?" Thẩm Thiển Mạch nghe Thẩm Thiển Tâm nói, cẩn thận dò xét Thượng Quan Cẩn một phen, mới sâu kín nói.
Đồng sinh cổ, tên như ý nghĩa, chính là đồng sinh đồng tử. Nếu như một người trúng độc chết, như vậy người kia cũng sẽ kinh mạch nghịch lưu mà chết.
Nàng biết Thượng Quan Cẩn trúng Đồng sinh cổ, cũng chỉ vì thấy được bên trán Thượng Quan Cẩn có một tơ hồng nhàn nhạt, đây là triệu chứng trúng cùng sinh cổ, nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhìn thấy.
"Ngươi. Ả tiện nhân, độc phụ!!!"
Thượng Quan Cẩn nghe Thẩm Thiển Mạch nói, sắc mặt đại biến, chỉ vào Thẩm Thiển Tâm vừa giận vừa sợ quát.
Thẩm Thiển Tâm cũng cười gằn:
"Ha ha ha, Thượng Quan Cẩn, ngươi mà cũng biết sợ sao?! Ta đã sớm ngờ tới có một ngày sẽ gặp phải cảnh tượng này, cho nên ở tân hôn của hai ta, ta đã hạ Đồng sinh cổ cho ngươi!"
Sắc mặt của Thượng Quan Cẩn trở nên trắng bệch. Trong mắt Thẩm Lăng Vân cũng là lóe qua một tia tinh quang, nhìn lướt qua Thẩm Thiển Tâm, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai, rút ra thanh kiếm đã thủ sẳn, một kiếm đâm xuyên qua tim Thẩm Thiển Tâm.
Trong mắt Thẩm Thiển Tâm thoáng qua không thể tin, nhìn Thẩm Lăng Vân, giống như muốn hỏi một câu tại sao phụ thân lại làm như vậy, nhưng đến cuối cùng một chữ cũng không nói ra được, cứ như vậy không cam lòng mà chết đi.
Lúc Thượng Quan Cẩn thấy Thẩm Lăng Vân rút kiếm giết Thẩm Thiển Tâm, muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp nữa, nhìn Thẩm Thiển Tâm từ từ ngã xuống, trong mắt Thượng Quan Cẩn thoáng qua một tia tuyệt vọng.
Cùng sống cùng chết, chẳng lẽ hắn cũng phải cùng chết theo Thẩm Thiển Tâm sao? ! Không, hắn không muốn, hắn là Hoàng đế tương lai Kỳ Nguyệt a, hắn không thể chết như vậy!
Thẩm Thiển Mạch thấy một màn kịch trước mắt này, trong mắt chỉ hiện lên sự châm chọc cùng sự hứng thú, thái độ giống như là người ngoài cuộc, lười biếng nhìn Thượng Quan Cẩn cùng Thẩm Lăng Vân.
Ống tay áo trắng thuần nhẹ nhàng nâng lên, không có ai trông thấy Thẩm Thiển Mạch làm cái gì, chỉ cảm thấy quanh thân giống như thoáng qua một hồi lạnh lẽo, vừa làm cho người ta cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng khoan khoái, vừa làm cho đáy lòng người ta phát sinh ra mấy phần sợ hãi.
Thượng Quan Cẩn mới vừa rồi vẫn còn cuộn cong lại trên mặt đất, khổ sở không chịu nổi, nhưng bây giờ đã nhắm hai mắt lại, cổ của hắn có một vết máu giống như vết đổ trên trán, chính là thương tích do sợi tơ của Thẩm Thiển Mạch gây ra.
Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn Thượng Quan Cẩn một cái, dù sao hắn chưa từng có lỗi với nàng, mà nàng lại lợi dụng hắn. Cho nên, ít nhất có thể để cho hắn không cần chết khổ sở như vậy.
Đáng chết đều chết hết. Chỉ còn lại, duy nhất một người cực kỳ đáng chết, nhưng vẫn còn sống thật tốt đứng ở trước mặt nàng.
"Phụ thân đại nhân, nhìn đã nghiền rồi chứ?" Thẩm Thiển Mạch nên lên khóe miệng hiện lên một nụ cười thấu hiểu mà châm chọc, đôi mắt nhàn nhạt quét qua trước mặt gò má của Thẩm Lăng Vân, Thẩm Lăng Vân lại cảm thấy giống như có một thanh kiếm lạnh lẽo vừa mới quét qua.
Giờ phút này bọn thủ vệ vây ở bên người Thẩm Lăng Vân, cũng đều cảm thấy chỗ đáng sợ của nữ tử tuyệt mỹ này, không khỏi vừa sợ lại vừa hâm mộ.
Thẩm Lăng Vân lạnh lùng nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong mắt hết sức che giấu hốt hoảng cùng sợ hãi, hắn nói, "Mạch Nhi, đến tột cùng tại sao con luôn muốn đối nghịch với phụ thân như vậy? !"
Thẩm Thiển Mạch giống như nghe được chuyện gì rất buồn cười, nhẹ nhàng che miệng, đôi mắt nhẹ nhàng mấp mấy, giống như một thiếu nữ không rành việc đời, khiến cả đám thủ vệ toàn bộ nhìn đến ngây dại, thậm chí ngay cả binh khí trong tay cũng cầm không được.
"Phụ thân, cái vấn đề này người nêu ra cũng thật là buồn cười." Đôi mắt sắc bén của Thẩm Thiển Mạch từ màu sáng thiên thanh chuyển thành màu đậm âm trầm, nàng hiện lên nụ cười sát khí, lạnh lẽo nói.
Thẩm Lăng Vân nhìn chăm chú vào con gái của mình, chỉ cảm thấy nàng rõ ràng là đang cười, tuy nhiên nó lại so với sự uy nghiêm khi cầm kiếm càng thêm mê hoặc lòng người, nụ cười này, giống như là thanh kiếm lợi hại nhất trong trời đất, ở trong vô hình dệt thành một tấm lưới gió thổi không lọt, làm cho hắn không thể che giấu được mình.
"Hừ! Ngươi đã muốn làm nghịch nữ, ý định giết phụ thân mình lại không thay đổi, lão phu cũng sẽ không muốn phí thêm miệng lưỡi, vậy hãy cho lão phu xem một chút, là đông đảo tử sĩ mà lão phu nuôi lợi hại, hay là Ma Cung tà giáo của ngươi lợi hại!" Thẩm Lăng Vân từ thái độ của Thẩm Thiển Mạch, hiểu được chuyện này đã không còn đường lui nữa rồi, thái độ không khỏi cũng lạnh lùng theo, ngoan tuyệt nói.
"Nghịch nữ? ! Tà giáo? !" Thẩm Thiển Mạch ngước mắt, trong mắt mang theo sự mỉa mai cùng ngoan tuyệt, nàng chậm rãi nói, "Phụ thân đại