Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2489 lượt.
ôm nay lại đang dùng ánh mắt xa cách mà lạnh lùng nhìn mình.
Nghĩ tới đây, khóe miệng Thẩm Thiển Tâm không khỏi nâng lên một nụ cười lạnh, "Thượng Quan Cẩn, ngươi cho rằng, ngươi thật sự có thể thắng được phụ thân? !"
"Oh?" Thượng Quan Cẩn cũng không thèm để ý lời nói của Thẩm Thiển Tâm, chỉ nghiền ngẫm nâng lông mày, mang theo vài phần đắc ý châm chọc nói: "Chẳng lẽ Thiển Tâm cảm thấy, hôm nay Thẩm Thừa Tướng còn có thể sống sót rời đi phủ đệ của ta sao?"
Thẩm Thiển Tâm nghe Thượng Quan Cẩn nói, chẳng những sắc mặt không đại biến, ngược lại cười đến càng thêm giễu cợt.
Thượng Quan Cẩn a Thượng Quan Cẩn, lòng tham không đáy rắn nuốt voi a, ngôi vị hoàng đế rõ ràng đã dễ như trở bàn tay, nhưng ngươi lại muốn đem ta cùng phụ thân một cước đá văng ra, lại không đến, phụ thân ta là một quan văn, khống chế nửa Kỳ Nguyệt, há lại là nhân vật đơn giản?
Ngươi cho rằng vây khốn ta liền hữu dụng sao?! Mấy ngày nay mặc dù ta không thể liên lạc với bên ngoài, nhưng ta không thể liên lạc với phụ thân, nhất định sẽ dẫn tới phụ thân nghi ngờ, bên trong đám thủ vệ này, có không ít người ta đã từng thấy qua, tin tưởng phụ thân đã đem thế lực của hắn lẫn vào trong phủ của ngươi, buồn cười ngươi cái gì cũng không biết, thậm chí còn nói ra lời nói cuồng vọng như vậy.
Thẩm Thiển Mạch chán đến chết ngồi trên nhánh cây lắc tới lắc lui, trong mắt thoáng qua châm chọc, lười biếng nở nụ cười, Thượng Quan Cẩn vẫn có mấy phần gan dạ sáng suốt cùng mưu lược, lúc này vẫn có thể không chút hoang mang, chắc là nghĩ tới thế lực Ma Cung đi.
Xác thực, Thẩm Thiển Mạch đã bố trí chung quanh phủ đệ Thượng Quan Cẩn không ít thế lực Ma Cung, chắc hẳn Thượng Quan Cẩn cũng đã phát giác , vì vậy mới có thể nổi lên lòng đề phòng với nàng, nhưng hôm nay, thế lực Ma Cung này, ngược lại đã trở thành ngọn cỏ cứu mạng của Thượng Quan Cẩn.
Nhưng rốt cuộc có cứu hay không lại là quyết định là của nàng. Nếu nàng vui, liền cứu một lần, nếu không vui, vậy thì hắn cứ đi tìm chết. Đối với nàng mà nói, những người dưới tàng cây này sớm muộn gì cũng đều chết, cũng chỉ là người nào chết trước, người nào chết sau mà thôi.
Chỉ là người dưới tàng cây hình như cũng không có nhận thức này, còn càng đấu càng vui.
"Hôm nay thủ vệ trong phủ, cũng đã là nhân mã của phụ thân ta, ngươi còn có gì khác làm chỗ dựa hay sao?" Thẩm Thiển Tâm nhíu mày, lạnh lùng liếc nhìn Thượng Quan Cẩn, đã không còn là ánh mắt đưa tình yểu điệu của nữ tử, chỉ có hận ý lạnh lẽo.
Thượng Quan Cẩn không thèm để ý hận ý trong mắt Thẩm Thiển Tâm chút nào, chỉ mím môi lạnh lùng, cười như không cười nhìn Thẩm Lăng Vân cùng Thẩm Thiển Tâm, nói:
"Thủ đoạn của Thẩm Thừa tướng xác thực không tầm thường, nhưng cẳng lẽ Thượng Quan Cẩn ta lại ngồi yên mặc người chém giết sao? Khống chế thị vệ trong phủ thì như thế nào? Thẩm Thừa tướng có biết bên ngoài phủ có bao nhiêu cao thủ Ma Cung?!"
"Ngươi quả nhiên âm thầm cấu kết với Thẩm Thiển Mạch!" Thẩm Lăng Vân vừa nghe đến hai chữ Ma Cung, sắc mặt đại biến, tức giận chỉ vào Thượng Quan Cẩn quát.
Thẩm Thiển Mạch! Không nghĩ tới ông sống lâu như vậy, lại bị nữ nhi của mình lừa gạt xoay quanh?! Từ khi Thẩm Thiển Mạch vào phủ, liền bắt đầu từ từ dẫn ông từng bước từng bước dẫn vào một con đường không có lối về, buồn cười ông tự phụ tâm cơ thâm trầm, nhưng không hề phát hiện tâm tư của nữ nhi.
"Ngươi và Thẩm Thiển Mạch rốt cuộc là quan hệ gì?! Khó trách khi đó ta liền cảm thấy ánh mắt ngươi nhìn nàng có gì đó không đúng!" Thẩm Thiển Tâm cũng vặn vẹo, tức giận chỉ vào Thượng Quan Cẩn quát.
Nàng một lòng giao phó mình cho Thượng Quan Cẩn, nhưng không hề nghĩ đến Thượng Quan Cẩn cư nhiên lại có quan hệ với kẻ nàng hận nhất Thẩm Thiển Mạch! Sao nàng có thể không tức, sao có thể không hận?!
Trong mắt Thượng Quan Cẩn thoáng qua ý lạnh, nhìn Thẩm Thiển Tâm cùng Thẩm Lăng Vân nói, "Ta vẫn không hiểu vì sao Thiển Mạch phải diệt phủ Thừa Tướng, hôm nay coi như đã hiểu!"
"Thiển Mạch? ! Ngươi gọi nàng là Thiển Mạch?" Thẩm Thiển Tâm nghe Thượng Quan Cẩn nói, cũng không nhịn được nữa, một phát bắt được vạt áo Thượng Quan Cẩn, hung hãn nói.
Giờ phút này, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy, nhưng trên mặt lại mang theo dữ tợn không giống với thường ngày, cực kỳ quái dị.
Thượng Quan Cẩn chỉ lạnh lùng mặc cho Thẩm Thiển Tâm bắt lấy vạt áo hắn, trong mắt thoáng qua vẻ rầu rĩ, nếu Thẩm Thiển Mạch bây giờ không ở chung quanh phủ đệ, hắn nên làm cái gì bây giờ? Người của Ma cung đến tột cùng có ra tay trợ giúp hắn hay không.
"Bát hoàng tử, ngươi cứ nói rõ ràng thì tốt hơn. Ta với ngươi cũng chỉ là quan hệ hợp tác, ngươi phải giải thích rõ với Nhị tỷ." Thẩm Thiển Mạch nhìn đến đây, nhếch miệng nở nụ cười châm chọc, từ trên cây nhẹ nhàng nhảy xuống.
Ba người thấy một đạo bóng dáng trắng như tuyết từ trên cây nhẹ nhàng nhảy xuống, chỉ cảm thấy giống như Cửu thiên huyền nữ từ không trung phiêu diêu mà xuống, Thẩm Thiển Mạch vẫn như cũ mặc bạch y đơn giản, nhưng khi m