Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2484 lượt.

hắn, xông lên phía trước chính là thủ vệ của Thượng Quan Cẩn, mà thủ vệ của mình dĩ nhiên là phía sau, chính từ đó, thực lực của Thượng Quan Cẩn càng không thể bằng hắn, hắn còn có cái gì phải lo lắng nữa đây chứ.
Diêu Sơn nghe thấy lời nói của Thẩm Lăng Vân, trong mắt thoáng qua một tia tuyệt vọng, cả người lộ ra một dáng vẻ dữ tợn, liều mạng hướng Thẩm Lăng Vân cùng Thượng Quan Cẩn xông lại, quát, "Ta có chết, ta cũng không để cho các ngươi sống khỏe!"
Bây giờ Diêu Sơn đã hoàn toàn lâm vào trạng thái điên cuồng, hắn hoàn toàn không chú ý thủ vệ sau lưng, trên người cũng không biết bị bao nhiêu đao, chỉ là liều mạng hướng Thẩm Lăng Vân cùng Thượng Quan Cẩn xông tới.
Nhưng mà, thủ vệ nhân số quá nhiều, Thượng Quan Cẩn lại võ nghệ cao siêu, Diêu Sơn thật vất vả mới vọt tới trước mặt Thượng Quan Cẩn nhưng lúc này đã không còn nhanh nhẹn nữa.
Đôi mắt Thượng Quan Cẩn băng lãnh nhìn Diêu Sơn một cái, rút kiếm bên hông ra, đánh tới trước mặt Diêu Sơn, Diêu Sơn đang một đường vọt tới trước, không tránh kịp, cứ như vậy bị kiếm của Thượng Quan Cẩn đâm xuyên qua ngực.
"Các ngươi tạm thời lui ra đi!" Thượng Quan Cẩn lạnh lẽo phân phó, đi tới trước mặt của Diêu Sơn, lạnh lùng rút kiếm ra, lấy ra một cái khăn, cẩn thận đem vết máu bên trên lau sạch sẽ, giống như là sợ máu của Diêu Sơn làm dơ bẩn bảo kiếm của hắn, trên mặt của hắn mang theo nụ cười bí ẩn.
Thẩm Thiển Mạch nhìn một chút sắc mặt của Thẩm Lăng Vân, nhếch miệng hiện lên một nụ cười châm chọc, xem ra lần này Thượng Quan Cẩn là phải chết ở trong tay lão hồ ly này, đối với sự sống chết của Thượng Quan Cẩn nàng cũng không quan tâm, nàng hiện tại ngồi ở chỗ này, cũng chỉ là nhìn một tuồng kịch mà thôi.
bản quyền thuộc về dđ lê quý đôn
Tánh mạng của Thẩm Lăng Vân, Thượng Quan Cẩn nếu không có năng lực lấy đi, như vậy nàng liền tự mình đến lấy!
"Hôm nay Diêu Sơn đã chết, giang sơn Kỳ Nguyệt này, đã thật sự thuộc về chúng ta." Thẩm Lăng Vân vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nói, mặc dù hắn khống chế một nửa thủ vệ trong phủ Thượng Quan Cẩn, nhưng hắn cũng không có tâm tư mưu triều soán vị, hắn cũng biết rõ, không phải chỉ cần giết Thượng Quan Cẩn, là có thể ngồi lên cái ngôi vị hoàng đế cao cao tại thượng đó.
Khóe miệng Thượng Quan Cẩn hàm chứa nụ cười lạnh lẽo, lạnh lùng nhìn Thẩm Lăng Vân cười nói, "Giang sơn này, là của ta! Không phải chúng ta!"
Thẩm Lăng Vân nghe Thượng Quan Cẩn lời nói, sắc mặt hơi khẽ biến, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, nụ cười trên khóe miệng cũng biến thành tàn nhẫn.
Thượng Quan Cẩn cũng không thèm để ý thần thái biến hóa của Thẩm Lăng Vân giờ phút này, trong suy nghĩ của hắn, Thẩm Lăng Vân đã là cá trong chậu, không thể nào sống mà đi ra khỏi tòa phủ đệ này rồi.
"Đã lâu không gặp Thiển Tâm rồi, nhạc phụ đại nhân nhất định muốn gặp nàng đi?" Thượng Quan Cẩn nâng lên nụ cười nhạt không rõ ý vị, "Tiểu Đào, ngươi đi mang phu nhân ra ngoài này."
Vẻ mặt Thẩm Lăng Vân vốn là sắp phát tác lại từ từ thu lại, nếu Thượng Quan Cẩn không vội động thủ, hắn cũng sẽ không nóng vội, hắn cũng muốn nhìn một chút Thượng Quan Cẩn rốt cuộc tính toán điều gì.
Hai người cứ như vậy không tiếng động đứng đó.
Áo xanh của Thẩm Lăng Vân dán thật chặt vào thân thể hắn, bao phủ vòng quanh vóc người khôi ngô của hắn, trong mắt hắn vẫn luôn thoáng ánh lên tia sáng cùng sự thận trọng.
Mà trong mắt Thượng Quan Cẩn cũng là nhiều hơn mấy phần hài lòng cùng khinh thường, trường bào màu vàng óng ở trong gió tung bay, xem ra rất vui vẻ, nhưng hắn không biết, này chính là kiêu binh tất bại (khinh địch chắc chắn sẽ thất bại).
Thẩm Thiển Tâm rất nhanh được tiểu Đào đỡ đi ra. Vẫn là khuôn mặt xinh đẹp trước kia, chỉ là hốc mắt đã lõm xuống thật sâu, da càng thêm lộ ra vẻ tái nhợt không có huyết sắc.
Vốn dĩ ánh mắt Thẩm Thiển Tâm đã mơ hồ bất định nhưng vừa gặp lại Thẩm Lăng Vân, lần nữa dấy lên ánh sáng, nàng mang theo vài phần réo rắt thảm thiết, đối với Thẩm Lăng Vân hô, "Phụ thân."
Thẩm Lăng Vân ném cho Thẩm Thiển Tâm một cái liếc mắt, thấy bộ dáng Thẩm Thiển Tâm tiều tụy, trong mắt chẳng những không có nửa phần đau lòng, ngược lại còn dẫn theo mấy phần khinh thường cùng tức giận.
Nhìn loại dáng vẻ này của Thẩm Thiển Tâm, trong lòng hắn không khỏi tức giận, xem ra quả nhiên Thượng Quan Cẩn không có tâm tư tốt đẹp gì, Thẩm Thiển Tâm mấy ngày nay hẳn là bị giam lỏng.
Thật là một thứ đồ không có ích lợi gì! Lúc trước còn trông cậy vào nàng có thể khống chế Thượng Quan Cẩn nữa chứ, không nghĩ tới cư nhiên lại như vậy, thật là bại sự thì nhiều mà thành sự thì ít, nếu không phải là mình có tính cảnh giác mạnh, hôm nay tới phủ của Thượng Quan Cẩn, chỉ sợ là có đi không về rồi.
"Đã lâu không gặp Thẩm tướng, Thiển Tâm chắc hẳn có rất nhiều lời muốn nói?" Thượng Quan Cẩn nhìn Thẩm Thiển Tâm mặt mũi tái nhợt, lộ ra nụ cười lạnh lùng, trong mắt mang theo một tia xa cách cùng lạnh lùng.
Thẩm Thiển Tâm ngước mắt nhìn về phía Thượng Quan Cẩn, người nam tử này đã từng đối với mình nhất mực dịu dàng, h