Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2764 lượt.
ng có ở đây, ngươi mau rời khỏi nơi này đi.”
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, trái ngược với ý tốt của cô nương, khóe miệng nàng nâng lên một nụ cười tự tin, thản nhiên nói, “Đường Môn?! Chẳng lẽ ta sợ hắn sao.”
Nữ tử áo trắng kia nghe Thẩm Thiển Mạch nói, không khỏi quan sát Thẩm Thiển Mạch thêm mấy lần nữa, quả là, công tử có công phu cao cường đến thế, sao có thể là nhân vật tầm thường được? Nhưng Đường Môn danh tiếng lớn như vậy, đúng là hắn không sợ.
Bạch Lăng. Vị công tử này chính là Bạch Lăng! Chẳng lẽ, chẳng lẽ là. . . . . .
Nữ tử áo trắng kinh ngạc ngước mắt, nhưng lại có chút không tin, “Có phải công tử là. . . . . Ma Cung cung chủ?”
“Xem ra lệnh tôn hẳn là đang ở Phượng Linh thành rồi. Chi bằng để tại hạ đưa tiểu thư trở về.” Thẩm Thiển Mạch thu lại tâm tư, nở nụ cười ôn nhã với Thanh Lam, nhàn nhạt nói.
Thanh Lam lập tức đỏ bừng hai má, nhìn Thẩm Thiển Mạch bằng ánh mắt cực kì ngưỡng mộ, nói thật nhỏ, “Đa tạ công tử.”
Đưa Thanh Lam trở lại bên cạnh Thanh Viễn, Thẩm Thiển Mạch lại cùng Thanh Viễn hàn huyên một hồi, Thanh Viễn cảm ơn nàng bằng mọi cách, còn nói nhất định dốc toàn lực ủng hộ Thẩm Thiển Mạch.
“Công tử, uống chút trà đi.” Thanh Lam hạ mi mắt xuống, làm như ngượng ngùng, đưa một ly trà cho Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch vốn muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt Thanh Lam mong đợi nhìn nàng, không nỡ cự tuyệt, liền đưa tay tiếp nhận ly trà, ngửi qua một chút, quả nhiên là trà ngon.
Cúi nhìn màu nước trà, Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu mày, màu sắc của nước trà hơi kì lạ. Nhưng mà nàng đã ngửi qua, không có vấn đề gì, huống chi phái Tử Hà là chính đạo, nàng vừa cứu Thanh Lam, phái Tử Hà không có lý nào lại hại nàng.
Nghĩ lại mấy năm nay nàng cẩn thận như bước trên băng mỏng, cũng có chút giống như chim sợ ná rồi. Thẩm Thiển Mạch cười tự giễu, cúi đầu nhấp một ngụm trà, khen, “Quả là trà ngon, đa tạ Thanh Lam tiểu thư.”
“Công tử thích là tốt rồi.” Thanh Lam làm như xấu hổ cúi đầu, trong mắt lướt qua một tia ý cười toan tính.
Hàn huyên cùng Thanh Viễn và Thanh Lam thêm mấy câu, Thẩm Thiển Mạch mới đưa Thiên Thiên rời khỏi biệt viện phái Tử Hà.
“Cung chủ, ta thấy Thanh Lam tiểu thư nhắm trúng người rồi.” Vẻ mặt Thiên Thiên xấu xa cười, con ngươi tinh nghịch liếc liếc.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, gõ vào trán Thiên Thiên một cái, “Nha đầu ngốc, ngươi nghĩ lung tung cái gì vậy?! Ngươi cho rằng ai cũng cùng một dạng như sênh ca sao.”
“Ta không nói bậy! Cung chủ, người đừng quên, bây giờ người là nam nhân! Là nam nhân hào hoa phong độ!” Vẻ mặt Thiên Thiên không cam lòng nhắc nhở. Chẳng lẽ tiểu thư không biết dù nàng mặc nam trang hay nữ trang đều hấp dẫn người giống như yêu nghiệt sao!
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày. Vừa rồi ánh mắt Thanh Lam nhìn mình hình như thật sự có chút ái mộ. Nghĩ tới đây, nàng không khỏi cảm thấy nổi da gà, yêu đồng tính ư, nàng tuyệt đối không thích hợp! Nàng không có hứng thú như sênh ca.
Nghĩ đến sênh ca, khóe miệng Thẩm Thiển Mạch cong lên. Mặc dù sênh ca giết thủ hạ của Tư Đồ Cảnh Dạ, báo thù cho cha, nhưng Tư Đồ Cảnh Hạo cũng không trách tội sênh ca, ngược lại cảm thấy mắc nợ sênh ca, quan hệ của hai càng thêm khăng khít.
Mặc dù sênh ca không có ý định giống như Tư Đồ Cảnh Hạo, nhưng vẫn lấy thân phận tri kỉ ra giúp đỡ hắn, cũng rất vui vẻ.
Mấy ngày nay, mọi thứ ở Ma Cung có vẻ hơi lộn xộn, vì vậy sênh ca trở về xử lý mọi việc ở Ma Cung, nàng chỉ mang theo Thiên Thiên đến thành Phượng Linh.
“Thiên Thiên?!” Một giọng nói vui mừng kinh ngạc như trẻ con lọt vào tai nàng.
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn, hai bóng người một áo trắng một áo lam đang tiến lại.
Nam tử mặc áo trắng, khí chất xuất trần, ôn nhuận như ngọc. Nam tử mặc áo lam, hoạt bát đáng yêu như một đứa trẻ. Không phải là hai huynh đệ Huyền Lâu và Huyền Minh sao?! Thất tuyệt Sơn trang cũng tới. Đại hội võ lâm này sẽ rất thú vị đây.
“Huyền Minh.” Thiên Thiên nhìn thấy Huyền Minh cũng rất vui mừng, nhanh chân chạy tới, lắc lắc cánh tay Huyền Minh, tỏ ra rất vui vẻ.
“Cô nương cũng tới tham gia đại hội võ lâm?” Huyền Lâu giữ bộ dạng dịu dàng như cũ, nhìn đệ đệ của mình và Thiên Thiên vui vẻ nói chuyện, cười hỏi.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, không ngờ lại gặp Huyền Lâu ở nơi này, hy vọng là bạn không phải thù. Lập tức cười nhạt nói, “Tại hạ, Mục Trì.”
Trong mắt Huyền Lâu thoáng một tia kinh ngạc, sau đó bình tĩnh cười cười.
Ma Cung cung chủ Mục Trì. Không ngờ nàng lại là Ma Cung cung chủ, chẳng trách nàng lại nữ giả nam trang xuất hiện ở nơi này, chẳng trách lại có kiến thức và trí tuệ vượt trội như vậy.
“Mục Trì huynh.” Không thể gọi nàng là cô nương được, bởi vì hắn biết rõ, ở đây, chỉ có Ma Cung cung chủ, không có Thẩm Thiển Mạch.
“Huyền Lâu huynh.” Thẩm Thiển Mạch cảm nhận được trí thông minh và sự dịu dàng của Huyền Lâu, nhàn nhạt đáp.
“Hành động của Đường Môn hình như cũng không nhỏ.” Thẩm Thiển Mạch sóng vai đi cùng Huyền Lâu, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu nói ra hơi cứng ngắc.
Người trên phố đều chăm chú nhìn the