Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342748
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.
âm ra sức, liều mạng xông lên đâu? Người người đều muốn tự bảo vệ mình, chỉ sợ ngay cả năm thành công lực cũng không phát ra nổi!
"Bản thiếu chủ ngược lại rất thưởng thức cung chủ đấy. Nếu Ma Cung có thể hỗ trợ Đường Môn, bản thiếu chủ có thể không nhắc tới chuyện cũ nữa!" Đường Vân lại không nóng nảy động thủ luôn mà cười lãnh huyết, như một con rắn độc đang thè lưỡi rắn ra.
Mâu sắc Thẩm Thiển Mạch càng trở nên băng giá. Nhĩ lực (khả năng nghe) của nàng là bực nào, thanh âm động thủ bên ngoài Kỳ Phong Lâm nàng tự nhiên nghe rõ. Chắc hẳn mười sáu mười bảy môn phái và người Đường Môn đã đối mặt với người Ma Cung mà nàng mang tới.
Xem ra lần này Đường Vân muốn chắc chắn giết nàng đây mà. Chỉ tiếc, ý nghĩ của hắn không tồi, nhưng năng lực thì không đủ!
Nhếch môi cười, lạnh lùng quét qua tất cả môn chủ bang chủ có mặt tại nơi này, cười khinh thường, "Chỉ tiếc, thiếu chủ Đường Môn, bổn cung chủ còn không để vào mắt!"
Kiêu ngạo bực nào, cao cao tại thượng bực nào, Đường Vân nghe được những lời này mà mặt tức đến mức trắng bệch. Những môn chủ bang chủ kia lại càng vừa hãi vừa sợ.
Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng liếc qua bọn họ. Xuất thủ như điện, đánh thẳng tới Đường Vân. Nàng mang tới đều là hảo thủ của Ma Cung, thế nhưng nhân số cũng không nhiều. Nhiều môn phái nhỏ cùng với Đường Môn vây công như thế, không biết bọn họ ứng phó nổi không.
Đường Vân thấy kiếm của Thẩm Thiển Mạch đánh tới, lập tức lắc người tránh được chỉ phong, trong mắt hiện lên sự sợ hãi.
Một kiếm vừa rồi mang theo khí thế của thiên địa. Ngay cả với tu vi của hắn, cũng chỉ có duy nhất đường tránh, bằng không, nếu chính diện đối mặt, chỉ sợ cũng phải thương nặng. Chỉ biết tới võ công của cung chủ Ma Cung có một không hai trong thiên hạ, lại không biết cao tới nhường này! May là hắn còn có hậu chiêu, bằng không hôm nay thật sự là tới tìm chết!
Không ngờ kiếm thuật của cung chủ Ma Cung cũng vô song đến vậy! Xem ra chính mình không thể không lơ là. Lần này đã bỏ ra bao công sức, nếu còn không thể giết cung chủ Ma cung, chỉ sợ mọi chuyện đều sẽ trễ. Tối nay, hắn nhất định phải giết được cung chủ Ma Cung, bằng không chức võ lâm minh chủ sẽ không dễ mà ngồi lên được!
Vừa nghĩ thì lại cười lạnh trong lòng, cho dù bản lĩnh cung chủ Ma Cung có tốt hơn nữa thì thế nào chứ? Cho dù hắn ta vô song thiên hạ, cũng không qua nổi hôm nay. Đường Vân nhìn Thẩm Thiển Mạch cười quỷ quyệt.
Thẩm Thiển Mạch thấy nụ cười quỷ quyệt của Đường Vân, nhất thời cảm thấy có vấn đề. Nụ cười ấy vô cùng tự tin. Theo lý thuyết, Đường Vân sẽ không vào lúc này mà cười như vậy, nhất định là xảy ra vấn đề gì rồi. Nhíu chặt đầu mày, mâu sắc Thẩm Thiển Mạch dần trở nên thâm trầm.
Đường Vân chỉ cười ngoan tuyệt, lặng lẽ vẩy từ ống tay áo ra một loại bột. Đó chính là Vô Tức Tán để dẫn phát Vô Tức Độc. Lan truyền trong không khí, Thẩm Thiển Mạch tự nhiên cũng khó tránh khỏi hút vào, hơn nữa còn thần không biết quỷ không hay.
Mà Thẩm Thiển Mạch thấy nụ cười trên mặt Đường Vân, trong lòng lóe lên sự ngưng trọng, kiếm phong lệch đi, không có tiếp tục đuổi theo Đường Vân nữa. Kiếm quyết đảo qua mang theo nội lực ôn hòa to lớn, lập tức ba môn chủ môn phái chết dưới lưỡi kiếm, hoàn toàn không có lực đánh trả, chỉ với một kiếm liền chết không minh bạch.
Ngoài Kỳ Phong Lâm, giờ này cũng là thây phơi khắp nơi. Người Ma Cung mà Thẩm Thiển Mạch mang tới cùng với người bên các môn phái nhỏ và Đường Môn hỗn chiến với nhau.
Người của Ma Cung mặc dù đều là hảo thủ, nhưng người ít không đánh lại đông, tình thế rất hỗn loạn. Mà trong Kỳ Phong Lâm, tình huống lại càng nguy cơ. Thẩm Thiển Mạch xuất ra một kiếm, lập tức cảm thấy nội lực bất ổn.
Đây là dấu hiệu trúng độc. Thế nhưng, làm sao có thể chứ? Trước khi xuất thủ, nàng không có cảm giác được bất kỳ dấu hiệu trúng độc nào a!
"Sao thế? Vô Tức Độc này, cung chủ có hài lòng không?" Đường Vân thấy sắc mặt Thẩm Thiển Mạch trắng bệch, kiếm chiêu càng ngày càng chậm, nụ cười âm trầm cùng giọng nói âm nhu lại vang lên.
"Đê tiện." Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn Đường Vân. Hóa ra đây là Vô Tức Độc - chí độc của Đường Môn, hèn chi ngay cả nàng cũng trúng chiêu, thậm chí còn không nhận ra được. Khó trách Đường Vân lại cười đắc ý ung dung như thế! Hóa ra đã sớm chuẩn bị xong hậu chiêu, thật bỉ ổi!
Bị trúng độc không màu không mùi, nhưng độc dược này lại không phát tác nhanh. Hơn nữa nếu không sử dụng nội lực thì sẽ không có gì bất thường, nhưng một khi sử dụng nội lực, độc sẽ phát tác, loại độc này rất bá đạo, khi độc tính phát tác, nội lực sẽ bị mất đi từng chút từng chút một, trừ phi người có võ công cao cường lấy nội lực áp chế độc tính, bằng không thì đợi đến lúc nội lực mất đi hoàn toàn, cũng chính là lúc kẻ đó phải chết.
Khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười ngoan độc rất xinh đẹp. Không ngờ nhất thời sơ suất, lại phải chết ở nên rừng núi này sao?! Không được, nàng không được chết! Nếu nàng chết rồi, Cảnh Diễn phải làm sao?! Nàng hiểu cảm