Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.
vây quanh phát rét. Đã đến lúc Hồng Ưng giáo biến mất? Chẳng lẽ vì một câu nói như vậy, nam tử mặc áo trắng này sẽ diệt trừ cả một môn phái sao?
Những người biết thân phận của Thẩm thiển Mạch cảm thấy Hồng Ưng giáo sắp đến tử kỳ rồi, những người đó cũng cảm thấy sợ, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể chọc vào Ma cung. Những người không biết thân phận của Thẩm Thiển Mạch, thì khinh thưởng nàng, những người đó chỉ cho rằng nàng xuất sắc một chút, công phu cao một chút, chẳng lẽ có thể diệt Hồng Ưng giáo sao?
Nam tử nằm trên mặt đất cũng kinh ngạc không thốt nên lời. Hắn vốn muốn mở miệng cười nhạo Thẩm Thiển Mạch, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kiên định cùng ngoan tuyệt của Thẩm Thiển Mạch, đột nhiên cảm thấy mấy lời cười nhạo bị chặn lại giữa cổ.
Nam tử này, khí chất thật xuất chúng, khi nhìn thấy người như vậy… hắn mới biết được đây là người không thể đắc tội, trong lúc hắn nói chuyện, ánh mắt ngoan tuyệt, khiến đáy lòng hắn ta cảm thấy sợ hãi.
"Ngươi… Rốt cuộc là ai…" Nam tử kia run rẩy hỏi, mang theo vài phần kinh ngạc hỏi một vấn đề mà những nhân sĩ xung quanh cũng muốn biết nam tử liều lĩnh này, rốt cuộc là ai.
"Mặc Trì" Lạnh lùng ném ra hai chữ. Thẩm Thiển Mạch có thể nhận thấy bốn phía lạnh đi mấy phần. Rất tốt. Cái nàng muốn chính là hiệu quả này.
Hôm nay, cũng chỉ là giết gà dọa khỉ. Hồng Ưng giáo chỉ là vật hy sinh để Ma cung lấy chút danh tiếng ở Phượng Linh Thành mà thôi. Nàng cũng biết, làm như vậy sẽ rước không ít kẻ thù, nhưng vì tình thế bắt buộc, nàng phải làm như vậy.
"Cung chủ Ma cung…." Nhân sĩ võ lâm bốn phía, có người nhát gan đã thét chói tai, mà nam từ nằm trên đất, vốn vì võ công bị phế mà sắc mặt trở nên tái nhợt, bây giờ nghe thấy thế càng không còn chút máu, vẻ mặt không thể tin nhìn Thẩm Thiển Mạch.
"Cung chủ, ngài hãy tha cho ta đi. Ta có mắt không thấy núi Thái Sơn. Ta chỉ nhất thời nảy ra ý đồ xấu, nhìn trúng nha hoàn bên cạnh cung chủ mà thôi…" Nam tử kia phản ứng kịp, lập tức không ngừng cầu xin tha thứ, trong mắt tràn đầy kinh hoảng. Thủ đoạn của Ma cung, hắn không phải không biết, tin đồn trên giang hồ, đắc tội người của Ma cung, sống không bằng chết, mà hôm nay hắn lại đắc tội cung chủ Ma cung, sợ rằng phụ thân cũng không bảo vệ được hắn.
Lời cầu xin tha thứ vẫn chưa nói xong, dải lụa trắng trong tay Thẩm Thiển Mạch đã nhanh chóng xẹt qua cổ hắn, máu tươi bắn ra, mà dải lụa trắng trong tay Thẩm Thiển Mạch, không hề dính chút máu nào.
"Sênh Ca."
Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt gọi. Mấy ngày trước đây, nàng đã điều Sênh Ca đến Phượng Linh Thành, cuộc tranh giành võ lâm minh chủ ở Phượng Linh Thành này, phức tạp hơn nàng nghĩ rất nhiều, cho nên nàng cần Sênh Ca giúp một tay.
"Cung chủ" Vẫn một thân hắc y, khí chất lạnh lẽo khiến những nhân sĩ vây xem không khỏi lui ra vài bước.
"Ngày mai, ta không muốn nhìn thấy Hồng Ưng giáo này nữa" Giọng điệu Thẩm Thiển Mạch không nhanh không chậm, đôi mắt sắc bén thản nhiên phân phó, sau đó như không có chuyện gì xảy ra xoay người đi, để lại đám nhân sĩ võ lâm kinh ngạc.
Sênh Ca không tiếng động bay vào trong bóng tối, giống như chưa xuất hiện.
"Ngươi nói xem, Ma cung sẽ diệt Hồng Ưng giáo thật sao?" Một nhân sĩ võ lâm nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch rời đi, sợ hãi hỏi.
"Dù gì Hồng Ưng giáo cũng là một bang phái có máu mặt trong giang hồ, nhưng bởi vì thiếu chủ nhìn trúng nha hoàn giáo chủ Ma cung, cũng sẽ bị diệt môn sao?" Một nhân sĩ võ lâm khác cũng có bộ dạng không thể tin.
"Đúng vậy, cho dù Ma Cung có lớn như thế nào, cũng không thể ngông cuồng như vậy chứ?" Phàm là những nhân sĩ võ lâm không biết thủ đoạn của Ma cung đều không thể tin.
Trả lời bọn nhân sĩ võ lâm, là tin tức ngày hôm sau Hồng Ưng giáo dị diệt. Ba mươi bảy nhánh từ trên xuống của Hồng Ưng giáo, mấy ngàn mạng người, toàn bộ biến mất. Huyết tẩy Hồng Ưng giáo. Chân chính huyết tẩy. Với thế lực này, khiến tất cả các môn phái trên giang hồ đều lo sợ, đều có chung một nhận thức: Ma cung quá đáng sợ, họ tuyệt đối không thể chọc đến Ma cung!
Bên trong Đường Môn, Đường Vân thản nhiên ngồi ở bàn thạch, vẫn là y phục màu đỏ như máu tươi đã khô, khuôn mặt nở nụ cười âm u, ngón tay không ngừng vuốt vuốt ly trà, nở nụ cười âm ngoan, nhàn nhạt nói "Ta đã xem thường thủ đoạn của Mặc Trì rồi! Đủ ngoan tuyệt. Nhưng, như thế sẽ đưa đến nhiều rắc rối"
"Ý của thiếu chủ là…" Thanh Lam đứng bên cạnh Đường Vân mở miệng nói, nở nụ cười thật xinh đẹp, trong mắt lóe lên tia ác độc.
"Thông báo tất cả các môn phái có giao hảo với Hồng Ưng giáo. Nói rằng Hồng Ưng giáo bị diệt đã khiến các môn phái hoang mang lo sợ, đêm mai, ngươi hãy đi cùng Kỳ Phong Lâm giết cung chủ Ma cung!" Trong mắt Đường Vân thoáng qua vẻ tàn khốc, nụ cười nơi khóe miệng càng thêm ác độc.
Mà lúc này Thẩm Thiển Mạch đang ở biệt viện của Thất Tuyệt Sơn Trang, nghe thủ hạ của Huyền Lâu báo cáo.
"Nói như vậy, đã có nhiều môn phái giao hảo với Hồng Ưng giáo muốn diệt Ma cung sao?" Thẩm Thiển Mạch khẽ nhíu mày, khóe miệng nâng nụ cười lười biếng.
T