Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2750 lượt.

giác đau khổ đó, nếu nàng chết rồi, Cảnh Diễn phải làm sao?!
Trong mắt nàng thoáng qua một tia ngoan độc, nếu nàng không thể sống được, vậy tất cả những kẻ ở đây cũng đừng mong sống sót rời khỏi đây. Kẻ nào xuất hiện ở đây, một người cũng không được sống sót!
Mũi kiếm từ tay áo màu trắng của Thẩm Thiển Mạch bay ra. Nụ cười trên mặt môn chủ của những môn phái nhỏ nghe nói Thẩm Thiển Mạch bị trúng độc liền biến mất, ngay lập tức được thay thế bằng sự hoảng sợ.
Nam tử mặc áo trắng trước mặt, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, khóe môi nâng lên nụ cười tuyệt mỹ, làm cho người ta không phân biệt rõ giới tính, nhưng lại khiến bọn họ khiếp sợ, không phải vì dung nhan tuyệt thế của nàng, mà là quanh thân nàng tản ra sát ý và nội lực mãnh liệt.
Thẩm Thiển Mạch cố gắng mở mắt ra, trước mặt là một nam tử mặc áo đen, thân hình cao to dưới ánh trăng có vẻ tráng kiện lực lưỡng. Trên mặt che mặt nạ bằng đồng xanh, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo.
Là nam tử này đã cứu nàng?! Nhưng mà, rõ ràng nàng nghe giọng của Tư Đồ Cảnh Diễn mà. Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo giác?! Đúng vậy. Chắc chắn bây giờ Cảnh Diễn đang ở Thiên Mạc Đô thành, làm sao biết nàng xảy ra chuyện? Cho dù có biết cũng không thể nào chạy tới kịp.
Lại nói nam tử áo đen này toàn thân tản ra sự lạnh lùng cứng ngắc, tuyệt đối không giống như cảm giác ấm áp của Cảnh Diễn. Nhưng, nam tử mặc áo đen này là ai?! Thế nhưng có thể ra tay cứu nàng, chứng tỏ công phu của hắn cao hơn nàng, trong thiên hạ này, còn có người có công phu như vậy sao?!
“Ngươi là ai? Tại sao lại cứu ta?” Vì bị trúng độc, thân thể bị thương, sức lực của Thẩm Thiển Mạch chưa được khôi phục, giọng nói không réo rắt như trước, cũng không mở mắt nổi, chỉ hơi hé mắt, hỏi.
“Tiện đường.” Âm thanh của nam tử lạnh lẽo không hề có chút tình cảm nào, chỉ trả lời hai chữ tiện đường, hình như không muốn tiết lộ thân phận của mình.
Thẩm Thiển Mạch nghe vậy cũng không muốn hỏi nhiều. Chỉ tự giễu cười một tiếng. Nàng đường đường là Ma Cung Cung chủ, lại có thể rơi vào kết cục ngày hôm nay. Còn đối phương thì giống như tiện tay cứu một vật rách nát bên đường. Thôi, mặc kệ đi, nàng mệt chết đi được, bây giờ nàng chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.
Nàng nhắm mắt lại, không để ý tới nam tử áo đen kia. Cũng không biết tại sao, nàng lại có cảm giác tin tưởng nam tử này, cảm thấy hắn nhất định sẽ không làm tổn thương nàng, có hắn ở đây, nàng sẽ không có chuyện gì.
Thật là kì lạ. Tại sao nàng lại có cảm giác tin tưởng hắn như vậy?! Từ lúc nàng trọng sinh đến nay, ngay cả ngủ cũng không dám ngủ, trừ Thiên Thiên ở bên cạnh chăm sóc nàng mới cảm thấy yên tâm một chút, bình thường nàng rất ít khi ngủ ngon. Nhưng bây giờ lại không giải thích được cảm giác tin cậy lúc này, thậm chí còn cảm thấy an toàn hơn ở bên cạnh Thiên Thiên. Rốt cuộc chuyện này là như thế nào đây?! Thẩm Thiển Mạch cau mày, nặng nề đi vào giấc ngủ.
Nhìn Thẩm Thiển Mạch dần chìm vào giấc ngủ, vẻ lạnh lùng của nam tử áo đen kia mới từ từ thu lại. Hắn đưa tay vuốt ve chân mày của Thẩm Thiển Mạch, trong mắt đều là đau lòng và cưng chiều.
Hắn còn tưởng Thẩm Thiển Mạch cau mày vì thân thể không được khỏe. Khẽ nâng Thẩm Thiển Mạch dậy, truyền cho nàng một chút nội lực và chân khí, như vậy mới nàng mới có thể hồi phục nhanh hơn.
Sắc mặt dưới mặt nạ bằng đồng xanh càng trở nên tái nhợt. Loại độc dược không màu không mùi này thật bá đạo. Mặc dù hắn lấy toàn bộ nội lực khắc chế dược tính của loại độc này, nhưng không có cách nào trục xuất hoàn toàn độc dược ra khỏi thân thể nàng. Vì vậy thân thể Thẩm Thiển Mạch vẫn còn rất yếu, còn hắn vì tiêu hao quá nhiều nội lực mà thể lực cũng cạn kiệt.
Nếu không, hắn cũng không cần mang Thẩm Thiển Mạch trốn ở sơn động. Phải biết rằng, người của Đường Môn và những môn phái kia sẽ nhân cơ hội đối phó với bọn họ. Hắn biết dưới tình cảnh này không thể đưa Thẩm Thiển Mạch bình an trở về biệt viện của Thất Tuyệt sơn trang được, chỉ đành tạm thời ở nơi này dưỡng thương.
“Mạch Nhi. Ta nên làm thế nào với nàng bây giờ?” Giọng nói vang lên vừa rồi không hề lạnh nhạt cứng ngắc, mà là sự mê hoặc vốn có và khí phách, trong đó còn bao hàm cả sự cưng chiều và bất đắc dĩ.
Mạch Nhi. Ta hiểu rõ tính tình của nàng, dĩ nhiên ta sẽ không tới giúp nàng. Cũng không muốn ta vì nàng mà bỏ mặc chuyện quốc gia đại sự của Thiên Mạc. Cho nên, ta chỉ có thể lấy thân phận một người xa lạ ở bên cạnh chăm sóc nàng, bảo vệ nàng.
Ta mới đến chậm mấy ngày, nàng đã bị thương như vậy. Tên Đường Vân này không hề đơn giản. Sau lưng Đường Môn, chính là Ngôn Tu Linh!
Bàn tay Tư Đồ Cảnh Diễn dần nắm chặt lại, khớp xương trắng bệch. Trong mắt hắn thoáng qua một tia lạnh lẽo. May mà hắn tới kịp thời mới cứu được tính mạng của Thẩm Thiển Mạch. Nếu Thẩm Thiển Mạch xảy ra chuyện gì không hay, đừng nói Đường Môn bị giết sạch, cho dù là Lâm vị, cũng đừng mong thoát tội!
Cho dù là bạn chí thân của hắn, hắn cũng không cho phép Ngôn Tu Linh động đến một sợi tóc của Thẩm Thiển Mạch! Tranh đoạt thiên hạ, bọn họ có bản lĩnh c


Pair of Vintage Old School Fru