Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.
h Diễn đối xử với bọn họ rất tốt, nhưng luôn là người thưởng phạt phân minh. Lần này nếu hắn không làm xong chuyện của Đường Môn thì khó tránh khỏi bị trách phạt.
Tư Đồ Cảnh Diễn chẳng qua chỉ lẳng lặng nghe Thanh Tùng hồi báo, con ngươi xẹt qua một tia ngoan tuyệt. Ngôn Tu Linh biết Mị Huyết Lâu là thế lực của hắn, hắn sao lại không biết chủ tử chân chính của Đường Môn chính là Ngôn Tu Linh chứ?
Chẳng qua là lấy hiểu biết của hắn đối với Ngôn Tu Linh, Ngôn Tu Linh tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện tổn hại đến tính mạng của hắn và Thẩm Thiển Mạch, lần này chắc chắn là Đường Vân tự chủ trương. Nhưng mà bất kể thế nào, bọn chúng đã làm tổn thương Thẩm Thiển Mạch, hắn sẽ không bỏ qua cho Đường Môn.
“ Triệu tập toàn bộ thế lực ngầm của Mị Huyết Lâu, tiêu diệt Đường Môn, còn về phần thuộc hạ ở Phượng Linh Thành, có thể di tản”. Trong con ngươi đen giống như bảo thạch của Tư Đồ Cảnh Diễn hiện lên một tia quả quyết, trong ánh chiều ta, chiếc cằm thon gầy của hắn nâng lên tạo ra một độ cong tà mị, khóe miệng nở nụ cười phảng phất như Thượng Đế từ trên cao nhìn xuống những con kiến hôi.
Thanh Tùng sững lại một chút, nhìn Tư Đồ ảnh Diễn nói:” Nhưng không phải bây giờ chủ tử đang ở Phượng Linh Thành sao? Thuộc hạ đều đi, an nguy của chủ tử làm sao bây giờ?”
“ Người của Ma Cung đã đến, nàng sẽ không có chuyện gì”. Tư Đồ Cảnh Diễn không trả lời vấn đề của Thanh Tùng, con ngươi dịu dàng nhìn căn phòng, tiếp theo nở một nụ cười:” Về phần an nguy của ta, còn cần các ngươi bảo vệ?! Nếu là chờ các ngươi bảo vệ, chỉ sợ ta đã sớm táng thân trong Phong Sơn Cốc”.
Thanh Tùng nghe được lời nói của Tư Đồ Cảnh Diễn, xấu hổ cúi đầu. Hắn hiểu, làn này liên quan đến an nguy của Thẩm Thiển Mạch nên hắn mới tức giận và để ý như vậy.
“ Ngươi đối với Hồng Mai có tâm tư gì ta không cần biết. Hôm đó ngươi vì muốn mở lòng của nàng nên mang nàng đi nơi nào ta cũng không quan tâm. Nhưng ngươi phải ghi nhớ, nếu như còn có lần sau, vị trí hộ pháp của Mị Huyết Lâu này ngươi không cần làm nữa”. Tư Đồ Cảnh Diễn thấy Thanh Tùng cúi đầu, biết Thanh Tùng đã nhận thức được sai lầm lần này, chẳng qua làlạnh lùng nhìn, thản nhiên nói.
“ Dạ”. Thanh Tùng lên tiếng, thì ra cái gì chủ tử cũng biết.
Đúng vậy, ngày đó nơi hắn cùng Hồng mai đi chính là nhà của nàng. Thì ra Hồng Mai là người của Phượng Linh Thành, chỉ là Hồng Mai quá mức đơn thuần, tin nhầm kẻ gian, mới làm cho nhà hủy người mất, sau khi được Mị Huyết Lâu cứu, cả người như biến thành một người khác.
Mà Thanh Tùng quen Hồng Mai trước khi nàng gia nhập Mị Huyết Lâu. Khi đó Hồng Mai tươi cười khả ái, con ngươi đơn thuần thật làm rung động trái tim của Thanh Tùng. Nhưng khi đó hắn đã là hộ pháp của Mị Huyết Lâu, không thể động tâm. Cho nên hắn vẫn chôn chặt tình cảm của mình.
Nhưng thật không ngờ, ông trời lại để cho hắn gặp lại Hồng Mai. Nhưng mà khi gặp lại, Hồng Mai đã không còn bộ dáng lúc mới gặp gỡ. Khi đó, trong con ngươi Hồng Mai tràn đầy cừu hận, khóe miệng luôn mang theo nụ cười châm chọc chua ngoa, nàng sẽ không còn là cô gái nhỏ thuần khiết nữa.
Nhưng mà sau khi chung sống, Thanh Tùng mới biết được, Hồng Mai là vì một chuyện nên cố ý đè nén bản tính của mình. Nàng vẫn thiện lương giống như trước kia. Hắn muốn cố gắng không động tâm, lại không kiềm chế được tình cảm của mình. Mà mấy năm nay Hồng Mai trưởng thành rất nhanh, cho nên được tiếp nhận vị trí hộ pháp thứ tư của Mị Huyết Lâu.
Nhưng mà, Thanh Tùng hiểu, trong lòng Hồng Mai vẫn còn một nút thắt, vì vậy, lúc đi tới Phượng Linh Thành, hắn mang theo Hồng Mai trở về nhà của mình, muốn tháo bỏ nút thắt trong lòng của nàng, nhưng cũng vì vậy mà trễ nải thời gian cứu viện cho Tư Đồ Cảnh Diễn.
“ Đi xuống đi”. Thần sắc trong đôi mắt Tư Đồ Cảnh Diễn không thay đổi, nhàn nhạt nói.
Trong hoàng cung Lâm Vị, long bào màu vàng kim làm nổi bật khí chất vô song. Vẫn là gương mặt tinh sảo vô song, chẳng qua là nét ngay thơ cùng gương mặt trẻ con khả ái hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sát phạt quyết định tàn nhẫn.
“Ngươi nói, Đường Vân đem lâu chủ Mị Huyết Lâu và cung chủ Ma Cung đẩy vào tuyệt cảnh?”. Ngôn Tu Linh lạnh lùng nhìn thủ hạ đang hăng hái bừng bừng bẩm báo với hắn, sắc mặt trong nháy mắt trầm xuống, trong con ngươi có bão táp mãnh liệt.
“ Dạ”, tên thủ hạ thấy chủ tử nhà mình có bộ dáng không cao hứng, có chút không hiểu. Không phải chủ tử hạ lệnh tranh đoạt chức minh chủ võ lâm sao, hôm nay đả thương Mị Huyết Lâu cùng Ma Cung, không phải là nhất cử lưỡng tiện, vị trí minh chủ võ lâm càng thêm vững vàng, thân phận của lâu chủ Mị Huyết Lâu chủ tử không phải không biết, nếu có thể giết Tư Đồ Cảnh Diễn thì muốn đoạt thiên hạ nàychẳng phải là dễ như trở bàn tay sao.
“ Ầm” Ngôn Tu Linh một chưởng vỗ gãy tay vịn của ghế ngồi, mặt tức giận nhìn vào thủ hạ vẫn còn đang mê mang, trong mắt thoáng qua một tia tức giận, lạnh lùng nói:” Người nào cho các ngươi lá gan động đến Tư Đồ Cảnh Diễn và nữ nhân của hắn?”
“ Này… Chử tử, Đường thiếu chủ cũng chỉ muốn tốt cho chủ tử. Này…”. Tên hạ nhân nhìn