Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2478 lượt.
hư!
Thấy Thiên Thiên trong tình thế khó xử, Thẩm Thiển Mạch cười nhẹ, có lẽ sự lo lắng của nàng là dư thừa rồi. Từ nhỏ Thiên Thiên đã ở cùng nàng, rất lệ thuộc vào nàng, nhưng không có nghĩa nàng là tất cả của Thiên Thiên, Thiên Thiên cũng có tình yêu của chính mình. Huyền Minh là người rất tốt, mấy ngày nay, trước hết để Thiên Thiên ở cạnh Huyền Minh, đợi đến khi giải quyết xong mọi chuyện, sẽ chủ trì hôn sự cho Thiên Thiên và Huyền Minh, như vậy nàng có thể hoàn toàn yên tâm.
“Thiên Thiên nghe lời đi.” Thẩm Thiển Mạch cười cười, nói.
“Thôi được.” Thiên Thiên gật đầu một cái, quay sang nhìn Huyền Minh, phát hiện ra Huyền Minh cũng đang nhìn nàng, ánh mắt nóng rực kia khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng. Kỳ lạ, tại sao mặt nàng lại nóng bừng lên thế này.
Thẩm Thiển Mạch nhìn bộ dạng của Thiên Thiên và Huyền Minh, liền cười thầm.
Còn mấy ngày nữa là đại hội võ lâm rồi. Nàng muốn nghỉ ngơi thật tốt, chuẩn bị ứng phó với đại hội võ lâm sắp tới.
Đại hội võ lâm, anh hùng hào kiệt khắp nơi hội tụ. Cử hành ở Phượng Linh sơn trang, trung tâm thành Phượng Linh. Trang chủ Phượng Linh sơn trang là một lão nhân đã hơn lục tuần. Một thân kim bào, ung dung phú quý, luôn nở nụ cười hòa nhã, không hề mất đi vẻ uy nghiêm, lại có vẻ dễ gần.
“Mời các vị an tọa.” Trang chủ Phượng Linh sơn trang, lão nhân đã qua lục tuần tên Phong Thiên Dương, nói.
Các hào kiệt võ lâm cũng không khách khí, lục tục ngồi xuống. Thiển Mạch vẫn một thân y phục xanh nhạt như cũ, vô cùng thanh nhã, mái tóc tùy tiện búi lên, có vẻ ngông nghênh phóng khoáng, nhẹ nhàng linh hoạt ngồi xuống vị trí Ma Cung Cung chủ, phớt lờ ánh mắt của các nhân sĩ võ lâm, cứ thế uống rượu rất tự nhiên.
Huyền Lâu cũng như vậy, toàn thân áo trắng,nhìn qua ôn nhã hơn mấy phần, bớt đi mấy phần tiêu sái, thoải mái ngồi ở vị trí bên cạnh Thẩm Thiển Mạch, vị trí thuộc về Thất Tuyệt sơn trang.
Còn vị trí đối diện Ma Cung, vị trí của Mị Huyết Lâu bỏ trống. Chứng tỏ Mị Huyết Lâu chủ không đến.
Thẩm Thiển Mạch nhìn vị trí trống rỗng, liền nở một nụ cười. Rõ ràng Cảnh Diễn đang ở Phượng Linh thành, vì sao không đến tham gia đại hội võ lâm, vì sao lại gạt mình thân phận của hắn?! Thực sự nàng không hiểu rốt cuộc Tư Đồ Cảnh Diễn đang nghi ngờ điều gì. Chỉ là, nàng tin Tư Đồ Cảnh Diễn có dự tính của riêng mình.
Bên cạnh vị trí của Mị Huyết Lâu chính là vị trí của Đường Môn. Giờ phút này, người ngồi ở vị trí ấy không phải Đường Vân mà là đệ đệ Đường Ngọc của hắn.
Đường Ngọc mặc trên mình một bộ trường sam thanh sắc (màu xanh), so với Đường Vân thì thiếu đi vài phần âm nhu tuấn mỹ mà nhiều thêm vài phần bất kham cương nghị. Chẳng qua sắc mặt cả hai đều tái nhợt, cũng không biết có phải duyên cớ là do cơ thể tiếp xúc với độc vật quanh năm hay không.
Chân mày Thẩm Thiển Mạch hơi nhăn lại. Nàng khẳng định Đường Vân chưa chết bởi khi Mị Huyết Lâu thu dọn thi thể thì không thấy được xác Đường Vân. Thế nhưng đại hội võ lâm quan trọng như vậy mà sao Đường Vân lại không xuất hiện? (LÊ) Chẳng lẽ là do tình trạng vết thương quá nặng, cho nên chỉ có thể để Đường Ngọc thay thế?
Nhưng theo hiểu biết của Thẩm Thiển Mạch, công phu của Đường Ngọc cũng đâu có gì đặc sắc a. Cho dù thương thế Đường Vân quá nặng không cách nào tham gia được đại hội võ lâm, cũng không đến nỗi để Đường Ngọc thay thế.…
"Bây giờ mọi người đã đến đông đủ. Cuộc tỷ võ từ giờ bắt đầu. Vẫn dựa theo quy củ năm trước. Hai người chiến thắng cuối cùng có thể giành được tư cách tranh cử chức minh chủ võ lâm." Phong Thiên Dương chậm rãi lên tiếng.
Thấy ánh mắt Phong Thiên Dương quét tới, Thẩm Thiển Mạch chậm rãi gật đầu tỏ ý không có ý kiến. Đồng thời Huyền Lâu cùng Đường Ngọc cũng nhẹ nhàng gật đầu.
Lông mày Thẩm Thiển Mạch nhướng lên, ánh mắt nhìn Tử Hà môn chủ nhiều thêm vài phần hứng thú, nụ cười hiện lên trên khóe miệng. Theo đạo lý, Tử Hà môn chủ không cần phải xuất thủ sớm như thế, xem ra, dường như là vì ai đó mà quét dọn sạch chướng ngại vật đây mà.
"Đường Ngọc thay mặt môn chủ Đường Môn, xin chỉ giáo." Giọng nói lạnh lùng âm ngoan vang lên. Không bằng với lời nói âm nhu kéo dài tới tận xương của Đường Vân nhưng lại mang theo âm khí chỉ có của Đường Môn.
Trong con ngươi Thẩm Thiển Mạch thoáng hiện lên sự tàn khốc, nhìn chăm chú hai người trên đài.…
Thân thủ Đường Ngọc cũng coi là rất tốt, đấu với Tử Hà môn chủ hơn chục hiệp, cuối cùng nhờ tập kích thành công mà chiến thắng Tử Hà môn chủ. Trong khoảng thời gian ngắn, không còn ai dám lên đài khiêu chiến. Bởi một nhân vật lợi hại như Tử Hà môn chủ mà còn thua Đường Ngọc, hơn nữa sắc mặt lúc này bầm đen lại, hiển nhiên đã trúng độc!
Sự độc ác của Đường Môn, mọi người đều biết.
Cặp mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch từ từ được phủ lên một tầng sương. Nụ cười trên môi càng lạnh lùng liếc tới Thanh Lam đang ngồi tại khu vực Tử Hà Phái.
Nàng vẫn luôn không hiểu mình đã trúng Vô Tức Độc lúc nào, bây giờ thì hiểu rồi. Từ lúc mà nàng tới Phượng Linh Thành n