Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342467

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2467 lượt.

đang ở ngoài thành Kỳ Sơn”
“ Năm mươi vạn đại quân của Thiên Mạc đang ở dưới thành chờ quân sĩ của Lâm Vị . Ngôn Tu Linh cũng là kẻ biết nặng nhẹ” Tư Đồ Cảnh Diễn tựa như đã liệu trước được chiêu này của Đường Vân, khóe miệng vẫn như trước mang theo ý cười tà mị, con ngươi đen nhánh không có một chút biến hóa nào, nhàn nhạt nhìn Đường Vân.
Nhưng sắc mặt Đường Vân một khắc kia hoàn toàn thay đổi. Kỳ Sơn là thành trì gần biên giới Lâm Vị. Nếu như quân Thiên Mạc đến, như vậy binh lực các thành phụ cận của Kỳ Sơn chắc chắn sẽ đi phòng vệ, như vậy hắn chẳng phải là một thân một mình hay sao?
Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn gương mặt xám trắng của Đường Vân, lại nhìn phía sau lưng không ít người của Đường Môn và sát thủ của Mị Huyết Lâu đã chết, nhẹ nhàng buông lỏng cánh tay đang ôm Thẩm Thiển Mạch, chiết phiến bay ra, tấn công trực tiếp vào mặt của Đường Vân.
“ Phốc” bất quá chỉ một chiêu mà thôi, Đường Vân đã bị nội lực cường hãn của Tư Đồ Cảnh Diễn đánh phun ra một ngụm máu tươi, phải dùng nội lực áp chế mới khiến hắn không đến nỗi bị đánh bay ra ngoài.
Vốn hắn cho rằng công phu của Thẩm Thiển Mạch đã cao thâm đến không ai bì kịp, không ngờ tới công phu của Tư Dồ Cảnh Diễn còn cao hơn. Ngước mắt nhìn, sợi tóc đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn nhẹ nhàng tung bay trong gió, y bào màu đỏ giống như Tu La bước ra từ địa ngục, tuyệt mĩ yêu dị mang theo tia ngoan tuyệt túc sát.
Xuất thủ như điện, không cho Đường Vân cơ hội để thở, chiết phiến trên tay Tư Đồ Cảnh Diễn giống như có linh tính, vẫn tấn công mặt của Đường Vân, chiêu thức ngoan tuyệt, mang theo nội lực thâm hậu, chỉ cần sơ xảy một chút thì chắc chắn sẽ bị trúng một kích trí mạng.
Đường Vân mệt mỏi ứng đối, chỉ một lát, trên mặt hắn đã đày mồ hôi hột. Thật sự quá kinh hiểm, chỉ cần hắn thất thần một chút thôi thì hắn đã trở thành vong hồn dưới chiếc quạt kia. Mà nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, trên mặt hắn mang theo tươi cười tùy ý, ngoại trừ trong mắt có sát khí ra thì tựa hồ như hắn chỉ đang thưởng thức cây quạt mà thôi.
Đường Vân trơ mắt nhìn cây quạt đánh tới phía mình nhưng hắn không biết phải tránh né như thế nào. Mới vừa rồi tránh né, thân thể của hắn vẫn còn đang di chuyển theo quán tính, bây giờ không cách nào ở trong một cự ly ngắn như vậy tránh né một kích này. Chẳng lẽ phải chết như vậy sao? Đường Vân tuyệt vọng nhìn cây quạt đang bay tới, cây quạt kia giống như lưỡi đao của tử thần vậy.
Một cây sáo ngọc đột nhiên bay đến chặn lại cây quạt. Cây quạt ở trên không trung bay về, trở lại trên tay Tư Đồ Cảnh Diễn. Có thể chặn lại quạt của hắn, khiến cho cây quạt bay trở lại, công phu cảu người tới chỉ sợ là không thua kém hắn. Trong thiên hạ người như vậ cũng không nhiều.
Tư Đồ Cảnh Diễn chưa cần nhìn thấy người nọ thì đã lên tiếng:” Ngôn Tu Linh”
“ Cảnh Diễn sao lại bạo lực như vậy? Còn gọi binh mã tiếp cận” Ngôn Tu Linh vẫn là bộ dáng cười hì hì như cũ, sao ngọc trên không trung bay về, trở lại trên tay của hắn. Chỉ có chính hắn mới hiểu, vừa rồi khi hắn ra tay, hắn thật sự đã rơi xuống thế hạ phong. Lúc sáo ngọc quay lại, hắn cảm thấy tê tê, gan bàn tay cũng thấy đau, xem ra công phu của Tư Đồ Cảnh Diễn tiến bộ không ít.
Sau khi Tư Đồ Cảnh Diễn thu hồi cây quạt, hắn vung cây quạt lên, hồng y phong hoa tuyệt đại làm tôn thêm chiết phiến yêu dị, thêm mấy phần mị hoặc, đôi môi mỏng mím lại:” Cần gì biết rõ còn hỏi! Ngươi đừng cản ta, Đường Môn hôm nay không thể không diệt”.






Ngôn Tu Linh thấy được vẻ ngoan tuyệt trên gương mặt Tư Đồ Cảnh Diễn, nụ cười dần thu liễm lại, nhìn Đường Vân, lại nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, cười nói, "Cảnh Diễn thật sự muốn vậy sao?"
"Hắn khiến Mạch Nhi bị thương! Ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn." Trên mặt Tư Đồ Cảnh Diễn không có nửa phần thương lượng, một thân lạnh lùng nghiêm nghị, chẳng qua trong lời lại hàm chứa một tia nhu tình. Thẩm Thiển Mạch nhìn bóng lưng màu đỏ của Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Tốt lắm." Trên gương mặt con nít của Ngôn Tu Linh chậm rãi hiện lên tiếu ý, cặp mắt vô hại thoáng hiện lên sự ngoan tuyệt. Sáo ngọc không hề báo trước lao tới Đường Vân. Đường Vân bị sáo ngọc đâm trúng tâm mạch, không thể tin nổi nhìn chủ tử của mình, từ từ ngã xuống.
"Không biết như vậy Cảnh Diễn có hài lòng không?" Ngôn Tu Linh nhìn vết máu trên sáo ngọc, trong mắt không hề thấy được sự thương hại, phảng phất như chỉ giết một người đáng chết mà thôi.
Ngôn Tu Linh nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn. Hắn hiểu Tư Đồ Cảnh Diễn tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Đường Vân. Thay vì chết trong tay Tư Đồ Cảnh Diễn, không bằng hắn tự động thủ. Còn Đường Môn, đó là thế lực hắn đã mất bao công sức để tiến hành, đâu phải cứ nói diệt là diệt.…
Lần đó Thẩm Thiển Mạch trúng Vô Tức Độc, nếu không phải hắn tới kịp thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi. Nếu Thẩm Thiển Mạch đã khám phá ra thân phận của hắn, vậy hắn không thể tiếp tục âm thầm bảo vệ nàng được nữa. Nếu để Thẩm Thiển Mạch một mình ở lại đây, hắn cũng không làm được.
Thẩm Thiển Mạch n