Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342470

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2470 lượt.

nhíu lông mày, lạnh lùng tung người xuống ngựa, một bộ áo trắng lướt bay trong gió, vòng quanh đường cong nhỏ nhắn, khóe miệng khẽ nhếch cười, vậy nhưng vẫn mang theo lạnh lẽo tận xương, "Không biết, Đường thiếu chủ nhìn Đường Môn bị diệt, khi biết vẻ mặt sẽ ra sao nhỉ? !"
Đường Vân nghe Thẩm Thiển Mạch nói, ánh mắt biến sắc, không thể nào, hắn dẫn theo tất cả nhân thủ tinh nhuệ của Đường Môn tới đây, Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu bất quá chỉ có mấy người, ngay cả bọn họ võ công Vô Song, hôm nay cũng tuyệt đối không chiếm được chỗ tốt đi!
"Đường thiếu chủ không tin?" Thẩm Thiển Mạch thấy vẻ mặt vô cùng nghi hoặc của Đường Vân, cười lạnh nhạt, chỉ là giọng nói nhàn nhạt lại mang theo khắc nghiệt cùng lạnh lẽo.
Huyền Lâu cau mày nhìn bóng dáng màu đỏ không nhúc nhích trước mắt. Có thể phá trận pháp của hắn, tất nhiên không phải người bình thường. Chỉ là tốc độ nhanh như chớp, đã phá được nhiều trận pháp ở vòng ngoài như vậy, càng thêm không đơn giản. Bóng dáng của nữ tử áo đỏ này, rất quen thuộc.
Chẳng lẽ lại là nàng? !
"Phi Ly." Ôn hòa bình thản, lại mang theo giọng điệu có chút xa cách.
Một tiếng gọi này. Đường Vân cùng Thẩm Thiển Mạch hơi kinh ngạc nhìn nhìn Huyền Lâu. Đường Vân nhìn một chút bóng lưng màu đỏ của nữ tử kia, lại nhìn thoáng qua Huyền Lâu, chẳng lẽ bọn họ quen biết nhau? !
"Lâu ca ca." Nữ tử áo đỏ nghe được giọng nói của Huyền Lâu, mới chậm rãi xoay người lại, sau đó chậm rãi từ bên trong trận đi ra ngoài, áo đỏ lướt qua trên thi thể không đếm xểu bên dưới, lây dính vết máu, khóe miệng của nàng hiện lên nụ cười vừa hạnh phúc lại vừa thống khổ, nhìn vô cùng thê lương.
Trong nháy mắt khi Huyền Lâu thấy dung mạo của nữ tử áo đỏ, khóe miệng giương lên một dáng tươi cười đắng chát, trong mắt cũng lộ ra mấy phần trầm thống ( âm trầm + thống khổ), "Thật sự là ngươi. Vì sao lại là ngươi."
Thẩm Thiển Mạch nghe được lời nói của Huyền Lâu, vẻ kinh ngạc trong ánh mắt càng đậm. Lời này của Huyền Lâu, cho thấy hình như hắn cùng nữ tử áo đỏ này có quan hệ gì đó?Huyền Lâu xem Thất Tuyệt Sơn Trang so với tánh mạng còn trọng yếu hơn, hôm nay người trợ giúp kẻ thù Đường Môn tấn công Thất Tuyệt Sơn Trang đang đứng ở trước mắt, Huyền Lâu thế nhưng không có chút động tác nào, nói chỉ là hai câu vừa rồi nghe như rất bất đắc dĩ.
Giống như hắn sớm đã biết thân phận của người phá trận, rồi lại không muốn tin tưởng.
"Đúng vậy, chính là ta." Phi Ly nhìn thấy sự trầm thống trong mắt Huyền Lâu, nụ cười trên khóe miệng lại càng rực rỡ hơn, ngay cả đôi mắt vốn yên lặng không có nửa điểm ánh sáng kia, giờ phút này cũng đầy tràn lưu quang. Trong lòng Huyền Lâu ít nhất còn có nàng, nếu không, hắn không thể có bộ dạng trầm thống như vậy mà hỏi nàng, vì sao là nàng!
Đường Vân đứng ở một bên nhìn biến hóa của Phi Ly, có chút kinh ngạc. Quan hệ của Phi Ly cùng Huyền Lâu không tầm thường a. Mấy ngày nay, hắn không hề thấy vẻ mặt Phi Ly có chút biến đổi nào, nhưng thời điểm thấy Huyền Lâu, lại có khuôn mặt biểu cảm cùng sắc thái như vậy! Chỉ là Phi Ly là nhân thủ do chủ nhân sai tới, đáng lẽ sẽ không cùng quan hệ nào với Huyền Lâu mới phải, huống chi, nếu như không có Phi Ly, hắn tuyệt đối không thể nào dễ dàng tiêu diệt thế lực bên ngoài Thất Tuyệt Sơn Trang như vậy. Phải biết cái này mặc dù là bên ngoài, nhưng cũng là gần một nửa thế lực của Thất Tuyệt Sơn Trang rồi !
Huyền Lâu nhìn nụ cười trên mặt Phi Ly, trong mắt có một chút ánh sáng giãy giụa, cuối cùng hóa thành một nụ cười khổ, "Ngươi cần gì như thế. Ta đã sớm nói qua, ta không thương ngươi, không phải là vì Thất Tuyệt Sơn Trang."
Đôi mắt Phi Ly ngay khi nghe được lời nói của Huyền Lâu trong nháy mắt lại xám xịt vài phần, khóe miệng nâng lên nụ cười thống khổ, "Ngươi nói dối! Chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau luyện võ, cùng nhau lớn lên, ngươi đối với ta tốt như vậy, làm sao có thể không thích ta? ! Nếu như không phải là vì Thất Tuyệt Sơn Trang, không phải là vì cái trách nhiệm này, ngươi sao lại có thể nhẫn tâm bỏ lại một mình ta mà rời đi? ! Ngươi làm sao có thể nhiều năm như vậy trốn tránh không gặp ta!"
Nghe Phi Ly lên án, Thẩm Thiển Mạch nhíu nhíu mày. Xem bộ dáng là sư muội của Huyền Lâu? Cho nên có thể nhẹ nhàng phá trận pháp như vậy. Nhìn tình huống hình như cô gái này thích Huyền Lâu, bởi vì Huyền Lâu lạnh nhạt mà muốn làm cả Thất Tuyệt Sơn Trang phải chôn theo? Chẳng lẽ nàng ta không biết Thất Tuyệt Sơn Trang là cái mà Huyền Lâu coi trọng nhất sao, tình yêu như vậy, có thể quá cố chấp rồi không?
Yêu một người. Thì không nên tổn thương cái mà hắn coi trọng nhất. Mặc kệ là vì cái gì. Cho nên, nàng sẽ không cầu xin Tư Đồ Cảnh Diễn vì nàng mà buông tha thiên hạ, nàng không cần hắn bởi vì yêu nàng mà mất đi cái gì, nên có được, một cũng không thể ít, nàng sẽ giúp hắn, sẽ luôn luôn bên cạnh hắn, sẽ đứng ở bên người hắn!
Huyền Minh nhìn Huyền Lâu không nói một lời nào, bước một bước dài vọt tới trước mặt Phi Ly, bộ mặt thất vọng nói, "Phi Ly tỷ tỷ, ca ca cũng đã sớm nói, hắn chỉ xem ngươi như muội muội mà thôi! Trước kia t