Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342446
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2446 lượt.
Tử." Khóe môi Thẩm Thiển Mạch hiện lên tiếu ý sâu xa, như là đã quyết định hợp tác với Nạp Lan Dung, như vậy cứ để đảng Thái Tử cùng phe phái Tam hoàng tử đấu đá với nhau. Nàng thật muốn xem Ngôn Tu Linh sẽ có động tác thế nào.…
Muốn trách thì trách Ngôn Tu Linh quá cẩn thận, không muốn thao túng người khó khống chế nhất là Nạp Lan Dung, mà đi lựa chọn Nạp Lan Tín người có đầu óc nhưng lại dễ khống chế, lúc này mới cho nàng cơ hội để lợi dụng.
Huyền Lâu khẽ gật đầu. Trong cặp mắt trống rỗng mang theo vài phần sáng tỏ.
Bước nhẹ nhàng ra cửa, tới thẳng phủ đệ của Nạp Lan Tín. Thoải mái đăng môn bái phỏng (đến nhà thăm hỏi). Bốn phía có không ít ám vệ di động, dĩ nhiên là không có lừa được ánh mắt của Thẩm Thiển Mạch.
Hiện tại bệnh tình vua Lê Quốc đã rất nguy kịch, chỉ sợ sẽ qua đời trong mấy ngày này. Cạnh tranh giữa ba vị hoàng tử đã tới trạng thái quyết liệt. Tự nhiên xung quanh mỗi phủ đệ hoàng tử cũng mai phục một số lượng lớn ám vệ.
Chẳng qua, đảng Thái Tử đảng sợ rằng còn chưa biết Nạp Lan Dung là một đối thủ đáng sợ, nói vậy ánh mắt của bọn chúng cũng chỉ giới hạn ở Nạp Lan Tín.
"Trì huynh, mau, đi vào rồi nói chuyện." Gã sai vặt vừa đi thông báo, Nạp Lan Tín liền tự mình ra cửa chào đón, mang trên mặt là nụ cười khiêm tốn ấm áp, thoạt nhìn rất ôn hòa lễ độ, kỳ thực trong mắt lại cất giấu sự âm chí và tàn nhẫn.
Thẩm Thiển Mạch làm bộ như không nhìn thấy tính toán trong mắt Nạp Lan Tín, ôn hòa cười một tiếng, cùng Nạp Lan Tín vào phủ đệ, nhưng trong lòng thì cười lạnh. Nạp Lan Tín a Nạp Lan Tín, ẩn nhẫn quá lâu, cho nên khi thấy ngôi vị hoàng đế có thể lấy được dễ như trở bàn tay, đầu cũng bất tỉnh luôn rồi sao? ! Thậm chí hoàn toàn không nghi ngờ thân phận của hắn ư.
Đêm qua cũng đã cẩn thận hỏi thăm Nạp Lan Dung, nhân thủ của Nạp Lan Tín cũng không có liên lạc với Ngôn Tu Linh. Chỉ cần không liên lạc với Ngôn Tu Linh, như vậy việc đối phó với Nạp Lan Tín sẽ là chuyện vô cùng dễ dàng.
Đi theo Nạp Lan Tín vào phủ đệ, hạ nhân bưng trà lên, Thẩm Thiển Mạch cầm chén nước ngửi một cái, trong mắt hiện lên sát cơ, khóe miệng mỉm cười nhìn Nạp Lan Tín.
Nạp Lan Tín bị ánh mắt Thẩm Thiển Mạch nhìn có chút sợ hãi, nụ cười trên khóe môi cũng có phần cứng ngắc, "Thế nào, trà này không hợp khẩu vị Trì huynh ư?"
"Đâu có đâu có." Khóe môi Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười lạnh lùng, một dược hoàn màu trắng từ tay áo Thẩm Thiển Mạch rơi vào ly trà, Thẩm Thiển Mạch giả bộ tựa như vô ý lắc lắc chén, sau đó cười uống một ngụm.
Nạp Lan Tín thấy Thẩm Thiển Mạch uống nước trà, một tia âm ngoan thoáng qua trong mắt, nụ cười vui vẻ trên môi cũng đã có thêm mấy phần dử tợn, cười càng rực rỡ, Nạp Lan Tín đắc ý nói, "Trì huynh có phải đã quyết định hợp tác với ta?"
Tiếu ý trên môi Thẩm Thiển Mạch càng thêm lạnh lùng, tia băng lãnh thoáng hiện trong mắt.
Nạp Lan Tín ngược lại cũng không phải là không có chút đầu óc, còn biết hạ độc để khống chế nàng cơ đấy. Nhưng cũng không xem Thẩm Thiển Mạch nàng là ai, chút độc này mà cũng dám hạ sao? ! Thật buồn cười!
"Phải. Ta đã quyết định hợp tác với Tam hoàng tử. Bất quá, Tam hoàng tử nhất định phải chứng minh thực lực của ngươi cho ta thấy." Con ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch khẽ động, che dấu sát cơ của nàng, khóe môi có vẻ cười như không cười.
Nạp Lan Tín nghe được lời của Thẩm Thiển Mạch, tự tin cười nói, "Trì huynh yên tâm, hợp tác với ta, tuyệt đối là lựa chọn chính xác nhất."
"Phải vậy không?" Âm thầm hừ lạnh trong lòng, lời Thẩm Thiển Mạch có chút khinh thường.
Nạp Lan Tín nghe xong lời của Thẩm Thiển Mạch, sắc mặt lập tức thay đổi, có chút không vui, "Chẳng lẽ Trì huynh muốn đổi ý sao? !"
"Tam hoàng tử tốt nhất nên chú ý giọng điệu của ngươi." Thẩm Thiển Mạch nghe ra được sự uy hiếp trong lời Nạp Lan Tín, lạnh lùng cau mày, nàng bình sinh ghét nhất chính là người dám uy hiếp nàng!
Nạp Lan Tín nghe vậy cũng không tức giận, nhếch môi cười hung ác nham hiểm, lạnh lùng nói, "Chú ý giọng điệu của ta? ! Lúc này việc hợp tác hay không hợp tác, sợ rằng cũng không phải do Trì huynh nữa rồi! Nếu Trì huynh còn muốn giữ được cái mạng nhỏ của mình, tốt nhất là hợp tác với ta."
"Ồ?" Thẩm Thiển Mạch vẫn mang một bộ vân đạm phong khinh, không chút gấp gáp, bình thản nhìn Nạp Lan Tín, khóe miệng còn phác họa lên một độ cong châm chọc.
"Hừ! Trong trà mà ngươi vừa mới uống ta đã hạ Táng Hoa Độc! Nếu không có giải dược của ta, ngươi phải chết không thể nghi ngờ!" Vẻ mặt ôn hòa vui vẻ vừa rồi của Nạp Lan Tín đã hoàn toàn biến mất, trắng trợn uy hiếp.
Hàng lông mày Thẩm Thiển Mạch hơi nhướng lên, nhìn xuống ly trà, cứ như là muốn quan sát thật kỹ nước trà bên trong, nụ cười vui vẻ như có như không, thản nhiên nói, "Táng Hoa Độc ư? Vẫn không lọt được vào mắt ta."
Sắc mặt Nạp Lan Tín thay đổi liên tục, nhìn kỹ nét mặt Thẩm Thiển Mạch, không có nửa phần lo lắng, nếu có thì chỉ là vẻ vân đạm phong khinh, chỉ là sự khinh miệt và xem thường.
"Ngươi. . ." Nạp Lan Tín khó tin nhìn Thẩm Thiển Mạch, hắn rõ ràng thấy nàng uống nước t