Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2443 lượt.
ẽ thất bại.
"Hừ! Bất kể như thế nào, hôm nay ngươi đừng mong bước ra khỏi phủ đệ của bản Thái Tử!" Nạp Lan Liễu hung hăng nhìn Thẩm Thiển Mạch, lộ ra nụ cười dử tợn nói với Thẩm Thiển Mạch.
Nụ cười trên môi Thẩm Thiển Mạch càng thêm châm chọc, nhìn Nạp Lan Liễu, mâu sắc không chút thay đổi, thần thái thản nhiên, tựa hồ hoàn toàn không có nhìn thấy sát thủ xung quanh đang tới gần. Trong lòng cười lạnh liên tục, có rất nhiều người muốn giữ cái mạng này của nàng lại, chẳng qua, cái cuối cùng lưu lại thì dường như đều chính là mạng của bọn chúng!
"Ngươi cảm thấy, ngươi có thể lưu được ta lại sao? !" Ba phần châm chọc cùng với bảy phần nghiền ngẫm, thần sắc Thẩm Thiển Mạch không thay đổi, khóe miệng còn chứa đựng nụ cười thản nhiên, dáng vẻ tự nhiên như thường.
Nạp Lan Liễu thấy Thẩm Thiển Mạch vẫn mang một bộ trấn định, ánh mắt thoáng hiện lên tia hồ nghi, lạnh lùng nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong lòng tính toán, hắn chỉ có một mình, mà bốn phía mai phục trên trăm tên sát thủ, hắn có thể hoàn toàn thoát lui được ư? ! Làm sao có thể, chẳng lẽ hắn còn có thể mọc cánh bay đi.
Thẩm Thiển Mạch thấy Nạp Lan Liễu đang quan sát nàng, cũng không làm phản ứng gì. Chỉ đứng thong dong bình tĩnh, mặc cho sát khí bốn phía đang dần dần áp sát lại gần. Nụ cười vui vẻ trên môi vẫn không thay đổi.
Ánh đao sáng loáng, bọn sát thủ bắt đầu động. Mà Thẩm Thiển Mạch cũng động.
Ti trù (tơ lụa) màu trắng bay tán loạn trên không trung, phảng phất như đang nhảy một vũ điệu tuyệt mỹ. Thẩm Thiển Mạch mang theo nụ cười túc sát lạnh lùng, ti trù bay qua nơi nào thì sát thủ nơi đó ngã xuống.
Máu tươi bắn ra bốn phía và không ngừng phun ra ngoài. Phủ Thái Tử trong phút chốc biến thành một trường thảm kịch.
Ngân quang (ánh sáng bạc) từ thanh kiếm thoáng qua, một bóng dáng với bạch y trắng như tuyết nhanh nhẹn gia nhập cuộc chiến. Kiếm qua nơi nào, toàn bộ sát thủ ngã xuống. Trên trăm tên sát thủ thoáng cái đã ngã xuống một nửa.
"Lâu huynh sao lại tới vậy." Thẩm Thiển Mạch không quay đầu lại nhìn bóng dáng màu trắng kia, chỉ thốt ra một câu hỏi thản nhiên.…
"Vi huynh thấy ngươi đi đã lâu mà chưa về nên có chút bận tâm." Huyền Lâu lại đáp lại bằng nụ cười dịu dàng nhưng sát chiêu dưới tay không giảm chút nào, trình độ xuất thủ tàn nhẫn không kém gì Thẩm Thiển Mạch.
Nạp Lan Liễu nhìn Thẩm Thiển Mạch với Huyền Lâu, hoảng sợ trợn to hai mắt, đây là công phu đáng sợ nhường nào cơ chứ, chỉ trong một thời gian ngắn mà trăm tên sát thủ chỉ còn lại có mười mấy người.
Tất cả hơn mười tên sát thủ còn lại đều sợ hãi không dám tiến lên, chỉ dám đứng nhìn Thẩm Thiên Mạch cùng Huyền Lâu, giống như là đang nhìn thấy Tu La đến từ địa ngục.
"Như thế nào, ngươi còn muốn bắt ta lại không?" Thẩm Thiên Mạch nhíu lông mày, nàng không thèm để ý tới hơn mười tên sát thủ còn lại kia, khóe miệng treo nụ cười giễu cợt, nhìn Nạp Lan liễu.
"Ngươi. . . Ngươi. . ." Bây giờ Nạp Lan Liễu đã hoảng sợ đến nỗi nói không ra được lời nào, hắn chỉ vào Thẩm Thiên Mạch, trong mắt đều là vô cùng sợ hãi.
Thẩm Thiên Mạch khinh thường nhìn hắn một chút, khóe miệng ý cười không giảm, nàng cười nói : "Tam hoàng tử rất nhân từ, sẽ không muốn đuổi cùng giết tận. Thái tử điện hạ tự lo cho mình thật tốt đi."
Dứt lời, nàng cùng Huyền Lâu rời khỏi phủ thái tử.
Thấy vẻ mặt Thẩm cạn mạch quá kích động, cái người bị Thẩm Thiên Mạch bắt được lộ ra vẻ mặt tiếc hận, một công tử thanh nhã vô song như vậy, thế mà đầu óc lại có vấn đề.
Mà Thẩm Thiên Mạch cũng là hoàn toàn không biết, chân mày nàng khóa lại thật chặt khóa với nhau.
"Nơi này giao cho huynh! Ta muốn đi tìm hắn!" Thẩm Thiên Mạch hướng về phía Huyền Lâu cười xin lỗi, rồi lập tức chạy như bay về khách sạn.
Từ Lê nước đến Thiên Mạc quốc, dù có có gắng ra roi thúc ngựa, thì cũng cần tới thời gian là bảy ngày. Không kịp thời gian nữa, nàng phải trong vòng bảy ngày trở lại Thiên Mạc quốc. Nàng tuyệt đối không thể để Tư Đồ Cảnh Diễn cưới người con gái khác! Tuyệt đối không thể!
Nàng sử dụng khinh công tuyệt đỉnh bay vút qua ngã tư đường. Mọi người rối rít ngước mắt nhìn bóng dáng bay vút qua đó, cho mình vừa nhìn thấy được tiên nhân trên trời. Mà giờ phút này, trong đầu của Thẩm Thiên Mạch cũng chỉ có một suy nghĩ, đó chính là phải mau chóng chạy về Thiên Mạc.
Huyền Lâu ngưng mắt nhìn bóng dáng Thẩm Thiên Mạch vội vàng rời đi, nhìn dáng vẻ của nàng cứ như một khắc cũng không chờ được nữa.
Tư Đồ Cảnh Diễn, nếu là ngươi dám chuyện gì có lỗi Thiên Mạch, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi. Dù không phải là đối thủ của ngươi, nhưng ta cũng bất chấp tất cả. Huyền Lâu nhìn hướng Thẩm Thiên Mạch rời đi, âm thầm nghĩ.
Bên kia, khi Thẩm Thiên Mạch trở lại khách sạn liền vội vàng dắt ngựa ra, xoay người lên ngựa, không để ý chút nào tới dòng người tấp nập trên đường phố, nàng phi ngựa như điên.
"Cung chủ muốn đi đâu?" Thời điểm sắp đến gần cửa thành, có một bóng người ngăn cản đường đi của Thẩm Thiên Mạch.
Thẩm Thiên M