Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
ông so được với Ngôn Tu Linh và Tư Đồ Cảnh Diễn liên thủ.
“ Ta đáp ứng ngươi”
Nhưng thời điểm Thẩm Thiển Mạch sắp rời khỏi Lục phương trai, thanh âm Nạp Lan Dung xa xa bay đến, mang theo vài phần bất đắc dĩ cùng không cam lòng. Cước bộ của Thẩm Thiển Mạch hơi chậm lại. nở một nụ cười vui vẻ.
“ Mặc Trì cũng biết Thất hoàng tử là người thông minh” Thẩm Thiển Mạch hồi mâu, ánh mắt giống như là ánh trăng nước chảy, tĩnh mật mà đầy cơ trí.
Nạp Lan Dung mang theo mấy phần thưởng thức nhìn Thẩm Thiển Mạch. Theo lời đồn Ma cung Cung chủ thanh nhã vô song nhưng lại giết người không chớp mắt, nhưng mà lại không ai biết, Ma cung Cung chủ lại là một người cơ trí như vậy.
Hắn sở dĩ biết Ma cung Cung chủ cơ trí, biết quan hệ không tầm thường giữa Lâu chủ Mị Huyết Lâu và Ma cung Cung chủ là vì hắn kinh doanh Thiên Tuyệt Lâu cùng Thiên Khuyết Lâu.
Chủ nhân sau lưng thiên hạ đệ nhất tửu lâu cùng đệ nhất khách sạn nổi danh thiên hạ, không một ai biết. Ngay cả Tư Đồ Cảnh Diễn cùng Ngôn Tu Linh cũng không biết, lão bản sau lưng này lại là Thất hoàng tử Lê Quốc, Nạp Lan Dung.
Trước đó vài ngày, thủ hạ của Thiên Tuyệt Lâu hồi báo, Ma cung Cung chủ thuyết phục triều thần Kỳ Nguyệt, hơn nữa còn cam đoan bọn họ có thể giữ được quốc đô Kỳ Nguyệt. Hắn vốn cho rằng, đó chẳng qua là Ma cung Cung chủ khoe khoang khoác lác, thật không ngờ hắn thực sự làm được.
Cũng chính bởi vì hắn ( Thẩm Thiển Mạch) làm được nên hắn ( Nạp Lan Dung) mới biết Ma cung Cung chủ và Lâu chủ Mị Huyết lâu quan hệ không tầm thường. Nếu không Lâu chủ Mị Huyết Lâu, cũng chính là Hoàng đế Thiên Mạc làm sao có thể buông tha cho Đô thành của Kỳ Nguyệt.
Tạm thời không nói đến lưu lại Đô thành của Kỳ Nguyệt là để lại bao nhêu hậu họa, chỉ nói đến sự giàu có và đông đúc của Đô thành Kỳ Nguyệt, có thể so được với mười mấy thành trì nhỏ. Sau đó hắn lại nghe ngóng mới biết, Ma cung Cung chủ sai Thôi Phổ âm thầm khống chế Đô thành Kỳ Nguyệt, hôm nay Đô thành Kỳ Nguyêt dân chúng an cư lạc nghiệp, hơn nữa ngày càng phồn vinh, hơn nữa phần lớn dân chúng đã không còn phân biệt rõ ràng chuyện quốc gia khác biệt, chẳng qua là bình bình đạm đạm sống, những quan viên kia cũng sống một cuộc sống bình thường.
Cứ như vậy, chẳng những không tạo thành thương vong máu chảy, không tốn một người đã thu phục được Đô thành Kỳ Nguyệt. Thủ đoạn của Ma cung Cung chủ này, thực không đơn giản.
Nở một nụ cười bất cần đời, Nạp Lan Dung ý vị thâm trường nói:” Cũng như nhau thôi”.
Thẩm Thiển Mạch nhìn nụ cười của Nạp Lan Dung, chỉ cảm thấy đằng sau nụ cười này dường như có cái gì đó. Chẳng qua là nàng cũng không muốn suy đoán quá nhiều, mặc kệ Nạp Lan Dung có tâm tư gì, chuyện tình của Lê Quốc hôm nay cũng coi như là có kết quả tốt, chờ Lê Vương chết, Lê Quốc có thể có mấy người dùng được.
Nàng vốn là muốn âm thầm lẻn vào cung giết chết Lê Vương. Chảng qua là gặp Diêu Viễn Sam cùng Thượng Quan Phiên, bọn họ cầu xin nàng hãy ỏ qua cho Lê Vương, nằng mới không hạ thủ. Nàng với Lê Vương không có thù hận gì, hơn nữa thân thể của Lê Vương cũng không cầm cự được lâu nữa.
Vốn dĩ tính toán hợp tác cùng thái tử nên mới vội vàng muốn giết Lê Vương, để tránh cho Nạp Lan Dung cùng Nạp Lan Tín chuẩn bị tốt. Hôm nay kế hoạch thay đổi, Lê Vương chết lúc nào đã không còn quan trọng.
“ Mặc Trì cáo từ”. Thẩm Thiển Mạch thu hồi ánh mắt dò xét, nhanh nhẹn rời khỏi Lục Phương trai.
Nap Lan Dung nhìn bóng lưng của Thẩm Thiển Mạch, khóe môi giương lên, hướng về bóng lưng của nàng nói:” Ảnh, Ma cung Cung chủ này cũng là một nam nhân thông minh”
Sau lưng không có động tĩnh gì, cũng không nhìn thấy người, chẳng qua là Nạp Lan Dung biết cái người được kêu là Ảnh kia đồng ý với quan điểm của hắn. Khóe môi kéo lên một nụ cười, từ trước đến nay hắn đều thích người thông minh, bởi vì cùng người thông minh đấu mới thú vị, nếu không chính là giảm giá trị của mình.
Hôm sau, gần vào lúc giữa trưa, Thẩm Thiển Mạch mới lười biếng đứng lên, vuốt vuốt đôi mắt nhập nhèm, trong mắt có mấy phần lười biếng, nhưng nhìn kĩ lại, trong con ngươi đen nhánh kia rõ ràng có mấy phần giảo hoạt.
“ Huyền Lâu, sớm a!” Thẩm Thiển Mạch nở một nụ cười vui vẻ, chào hỏi Huyền Lâu – người đã sớm ở ngoài phòng chờ đợi.
Huyền Lâu thấy Thẩm Thiển Mạch mặc một thân xiêm y màu vàng nhạt, nụ cười dịu dàng hiện rõ trên mặt, không khỏi sửng sốt, tựa hồ chưa từng thấy Thẩm Thiển Mạch rạng rỡ như vậy, đuôi lông mày nơi khóe mắt cũng mang theo tiếu ý nhàn nhạt, càng tôn lên dung nhan xinh đẹp kinh người kia.
Sững ra một lúc, Huyền Lâu cười hỏi dịu dàng, "Thiển Mạch hôm nay sao vui vẻ như vậy?"
"Chuyện tình của Lê Quốc cũng sắp giải quyết xong, dĩ nhiên là vui vẻ rồi." Thẩm Thiển Mạch cười thản nhiên, nhìn hướng bầu trời Thiên Mạc phía xa.
Cảnh Diễn. Chờ giải quyết xong chuyện tình của Lê Quốc, ta có thể trở lại bên cạnh chàng rồi. Còn một tháng nữa là ngày hòa thân. Cảnh Diễn, chờ ta.
"Hôm nay ta sẽ tới phủ đệ Tam hoàng tử cùng hắn thương lượng giao dịch. Nhờ cậy Huyền Lâu đem chuyện này báo cho Thái