Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.

âm tư muốn đối phó với nàng rốt cục là vì cái gì?
Trước kia Nạp Lan Dung không phải không có cơ hội đối phó với nàng, nhưng hắn không làm vậy. Hôm nay lại đột nhiên thay đổi chủ ý, trong này đã xảy ra chuyện gì.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, đột nhiên nhớ lại thời điểm nàng giục ngựa lao ra khoi Đô thành Lê Quốc, lúc nàng nói ra thân phận nữ nhi của mình, trong mắt Nạp Lan Dung lóe lên kinh ngac cùng tính toán.
Chẳng lẽ là muốn dùng nàng để uy hiếp Tư Đồ Cảnh Diễn sao? Đúng là giỏi tính toán a. Dùng nàng uy hiếp Tư Đồ cảnh Diễn, đối phó Thiên Mạc, giúp cho Lê Quốc có cơ hội nghỉ ngơi.
Nàng làm sao có thể để Nạp Lan Dung toại nguyện. Nếu Nạp Lan Dung muốn chơi, nàng sẽ chơi với hắn.






"Chúng ta có phải nên mau chóng rời khỏi Lê Quốc?" Huyền Lâu hơi suy tư một chút, tự nhiên hiểu duyên cớ trong đó, Thẩm Thiển Mạch nếu còn ở Lê Quốc, việc này rất nguy hiểm.
Khóe môi Thẩm Thiển Mạch cong lên, trong con ngươi mang theo khí phách tự nhiên, tay áo màu trắng khẽ giơ lên trong gió, thoạt nhìn như một ngọn núi nguy nga đồ sộ, phảng phất như có sự tự tin và đường hoàng thiên nhiên, Thẩm Thiển Mạch nhướng mày cười nói, "Đi sao? ! Vì sao phải đi đây? ! Nếu Nạp Lan Dung coi trọng ta như vậy, không phải ta nên hảo hảo phối hợp hay sao?"
Vùng lông mày Huyền Lâu nhíu lại, không đồng ý, "Nàng đang mạo hiểm với an nguy của bản thân, nếu Tư Đồ Cảnh Diễn biết, cũng sẽ không đồng ý!"
"Ta không có việc gì đâu. Vì hắn ta sẽ không có chuyện gì cả." Thẩm Thiển Mạch cũng bình tĩnh nhìn Huyền Lâu, mâu sắc ung dung, nụ cười tự tin hiện rõ trên môi.
Huyền Lâu nhìn nụ cười trên môi Thẩm Thiển Mạch, chỉ cảm thấy câu nói kia khiến hắn không thể không tin. Thế nhưng Thẩm Thiển Mạch ở Lê Quốc cũng không có thế lực, làm sao có thể toàn thân trở ra? !…
"Vậy ư? Dùng cái gì mà thấy rõ?" Môi khẽ kéo ra thành nụ cười nghiền ngẫm, Nạp Lan Dung cười như không cười nhìn Thẩm Thiển Mạch, đây là nữ tử khiến hắn phải nhìn với cặp mắt khác xưa.
Mâu sắc Thẩm Thiển Mạch không chút thay đổi, ngồi xuống, thái độ tựa hồ rất là tùy ý, cười nói, "Bằng đôi mắt này. Trước kia chúng được ẩn giấu trong màn sương khiến người ta không thấy rõ thật giả, mà hôm nay, thật dọa người đó."
Một câu nói trúng phóc. Trước kia Nạp Lan Dung cần che giấu thế lực nên phải thu liễm khí phách của mình. Mà hôm nay hắn đã leo lên được vị trí Lê Vương, cần phải có khí phách để thu phục người, hắn không còn cần thu liễm khí chất của mình nữa.
Nạp Lan Dung nghe Thẩm Thiển Mạch nói vậy, trong mắt hiện lên một tia hàm xúc không rõ, nụ cười trên môi vẫn không chút thay đổi, từ tốn nói, "Hoàng hậu Thiên Mạc quan sát thật tỉ mỉ đó."
Con ngươi Thẩm Thiển Mạch co lại. Nạp Lan Dung quả nhiên đã biết thân phận của nàng. Như vậy việc không chịu thua ai đấy là chứng tỏ hắn đã biết thân phận của nàng? ! Lẽ nào hắn đã bố trí sách lược vẹn toàn rồi?
Nạp Lan Dung thấy được sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Thiển Mạch, khóe miệng cũng kéo ra hơn, "Hoàng Hậu Thiên Mạc cũng là người thông minh. Huyền Thiếu trang chủ cũng không phải người thường. Minh nhân bất thuyết ám thoại (người minh bạch không nói những lời mờ ám), ta nếu còn che che giấu giấu nữa, chẳng phải là khiến mấy người chê cười hay sao? !"
"Nếu Lê Vương bệ hạ thẳng thắn như vậy, Thiển Mạch ngược lại có một vấn đề muốn thỉnh giáo." Cặp mắt đen của Thẩm Thiển Mạch càng thâm trầm, hoàn toàn không nhìn thấu lòng cô.
Nạp Lan Dung vậy mà nói thẳng ra thân phận của nàng, tựa hồ hoàn toàn không có ý che giấu. Lẽ nào hắn đã biết chuyện nàng và Huyền Lâu biết kế hoạch của hắn? !
"Thiển Mạch? Tên rất hay." Nạp Lan Dung hơi nhíu mày, ngữ điệu lười biếng, "Hoàng Hậu Thiên Mạc mời nói."
"Nghe Huyền Lâu nói, Lê Vương bệ hạ tập hợp rất nhiều người tới đô thành Lê Quốc?" Thẩm Thiển Mạch thản nhiên nhìn Nạp Lan Dung, thoạt nhìn rất là tùy ý, kỳ thực là cẩn thận nhìn mỗi một nét mặt của Nạp Lan Dung.
Nạp Lan Dung nghe xong, đầu tiên là híp mắt lại, cười cười, tưởng như quan sát tưởng như nghi hoặc nhìn Thẩm Thiển Mạch, đôi con ngươi màu lam nhanh chóng thoáng qua mấy phần suy xét.
Thẩm Thiển Mạch lặng lẽ thu hồi ánh mắt đang quan sát, dường như vô tình cầm ly trà lên, nhưng trong lòng thì tự định giá thật nhanh. Nét mặt của Nạp Lan Dung nói rõ hắn không dám chắc. Không dám chắc Thẩm Thiển Mạch biết kế hoạch của hắn.
Đã như vậy, nàng cứ làm bộ như không biết là được rồi.
"Không sai. Chính là vì để dễ dàng khống chế kinh thành." Nạp Lan Dung suy nghĩ một hồi, thản nhiên đáp lại. Không biết trong hồ lô Thẩm Thiển Mạch bán cái gì. Vậy hắn cứ thử nàng một lần, xem nàng sẽ đối phó thế nào.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, thế nào, đang thử thăm dò nàng sao? ! Cũng chính là tâm ý của nàng, nàng ngược lại muốn xem Nạp Lan Dung ứng phó thế nào với vấn đề này của nàng, nụ cười hời hợt hiện lên trên môi, trong con ngươi là một mảnh đen sẫm, thản nhiên nói, "Khống chế kinh thành? Kinh thành không phải đã sớm nằm dưới sự khống chế của Lê Vương bệ hạ hay


Duck hunt