XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342435

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2435 lượt.

àng ta vài phần nhưng không có nghĩa là Thẩm Thiển Mạch nàng sẽ là một người nuốt giận! Người kính nàng một thước, nàng kính người một trượng. Nhưng nếu người khác đắc tội với nàng, chắc chắn nàng sẽ hoàn trả gấp trăm lần.
“Vậy thì ngươi cũng đừng quên ta là đại diện của Lâm Vị! Nếu Tư Đồ Cảnh Diễn cưới ta, như vậy Thiên Mạc và Lâm Vị sẽ có mối quan hệ thân thiết, nhưng nếu cưới ngươi, vậy thì Thiên Mạc và Lâm Vị sẽ khai chiến!” Quận chúa An Nhã vẫn không chịu từ bỏ ý định nói, lúc này trong lời nói của nàng ta mang theo vài phần tự tin, đắc ý nâng cằm nhìn Thẩm Thiển Mạch.
Khoé môi Thẩm Thiển Mạch xuất hiện nụ cười đùa giỡn, đôi mắt đen nhánh như cười như không nhìn Quận chúa An Nhã, lời nói ra rất chậm nhưng từng chữ từng chữ lại như đè lên trái tim của Quận chúa An Nhã: “Ngươi thật sự cho rằng, Ngôn Tu Linh và Tư Đồ Cảnh Diễn thật sự muốn Thiên Mạc và Lâm Vị có giao hảo sao?! Vậy thì Quận chúa không khỏi quá ngây thơ rồi.”
“Ngươi có ý gì!!?” Quận chúa An Nhã trừng lớn mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, chẳng lẽ Thiên Mạc và Lâm Vị không muốn có giao hảo với nhau sao?! Vậy tại sao lại muốn nàng tới hoà thân!!
Thẩm Thiển Mạch nhìn dáng vẻ không biết gì của Quận chúa An Nhã, nhíu mày, giọng điệu bình thản nói: “Một núi không thể chứa hai cọp. Chắc Quận chúa biết đạo lý này chứ?”
“Ta mặc kệ! Tóm lại ta là Quận chúa hoà thân, ta nhất định phải gả cho Tư Đồ Cảnh Diễn.” Hiển nhiên Quận chúa An Nhã không đủ trí thông minh để hiểu được lời nói của Thẩm Thiển Mạch, vẻ mặt điêu ngoa nói.
Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch trầm xuống, nụ cười nơi khoé miệng mang theo vài phần lạnh lùng, nàng chịu đựng hết lần này tới lần khác, vậy mà vị Quận chúa An Nhã này còn lên mặt?! Vậy cũng đừng trách nàng.






“ Nhanh như vậy?” Thẩm Thiển Mạch nhíu chặt lông mày, con ngươi đen nhánh lộ ra mấy phần ngưng trọng.
Thủ đoạn của Nạp Lan Dung không phải nàng không biết nhưng nàng không ngờ lại nhanh như vậy. Nàng trở lại Thiên Mạc cùng lắm chỉ có mười mấy ngày, Nạp Lan Dung lại có thể tiêu diệt hết tất cả chướng ngại, ngồi lên Vương vị Lê Quốc.
Cho dù có binh khí và tử sĩ mà nàng lưu lại, còn có Huyền Lâu trợ giúp nhưng muốn trong khoảng thời gian ngắn này diệt trừ phe cánh Thái tử cùng Nạp Lan Tín cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn cũng thoáng qua một tia ngưng trọng, khóe miệng hàm chứa mấy phần tà mị, cười nói:” Nạp Lan Liễu cùng Nạp Lan Tín đấu đến ngươi chết ta sống, mà không biết Nạp Lan Dung dùng thủ đoạn gì thu phục hết tất cả tinh nhuệ của bọn họ, cơ hồ không hao tổn chút lực lượng nào liền ngồi lên ngôi vị Hoàng đế Lê Quốc”
“ Không hao tổn một chút lực lượng?” Thẩm Thiển Mạch nhăn mi, nàng thiết kế để Nạp Lan Liễu và Nạp Lan Tín tranh giành ngôi vị Hoàng đế là để giúp Nạp Lan Dung thận lợi ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, không ngờ Nạp Lan Dung lại không hao tổn chút lực lượng nào, hơn nữa còn thu phục được tinh nhuệ của Nạp Lan Liễu và Nạp Lan Tín, như vậy xem ra, chẳng những Lê quốc không rối loạn mà còn càng thêm cường thịnh.
Thẩm Thiển Mạch nghiêng đầu nhìn gò má nửa sáng nửa tối dưới ánh mặt trời của Tư Đồ Cảnh Diễn, làm cho người ta không nhìn thấu vẻ mặt của hắn, nhưng Thẩm Thiển Mạch lại có thể cảm nhận được hàm nghĩa sau câu nói không thể không diệt kia.
Quyền thuật của đế vương, chính là không chịu được một chút biến cố. Đó chính là thà giết lầm ngàn người còn hơn bỏ sót một người. Có lẽ Tư Đồ Cảnh Diễn cũng không thể xác định được Nạp Lan Dung có thật tâm thần phục hay không, nhưng mà hắn sẽ không để cho bất cứ biến cố nào xay ra, cho nên Lê Quốc nhất định phải diệt.
“ Được rồi, vậy thì diệt đi” Thẩm Thiển Mạch trầm mặc một hồi, chậm rãi nở một nụ cười, mang theo lãnh khốc cùng ngoan tuyệt. Nang không muốn dân chúng Lê Quốc gặp chiến hỏa, nhưng nếu Lê Quốc cản đường của Tư Đồ Cảnh Diễn, như vậy nhất định phải diệt.
Nàng vẫn luôn là một người ích kỷ, nàng yêu Tư Đồ Cảnh Diễn, như vậ liền toàn tâm toàn ý su nghĩ cho Tư Đồ Cảnh Diễn, nếu như Lê Quốc cản đường Tư Đồ Cảnh Diễn, nàng cũng không ngại phải diệt trừ Lê Quốc.
Tư Đồ Cảnh Diễn ôm lấy Thẩm Thiển Mạch, Mạch Nhi của hắn tuy rằng lãnh tam lãnh tính nhưng cũng không phải là một người tâm ngoan thủ lạt, đối với những dân chúng kia, Mạch Nhi của hắn vẫn luôn không đành lòng, nhưng mà, vì hắn, cái gì Mạch Nhi cũng đồng ý đi làm. Phần tình cảm này, hắn có thể cảm nhận được. Cho nên hắn càng phải quý trọng, càng phải yêu thương nàng.
Thẩm Thiển Mạch cảm nhận được nhiệt độ từ bàn tay Tư Đồ Cảnh Diễn truyền tới, hiểu được suy nghĩ trong lòng Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng nở một nụ cười:” Cảnh Diễn, cái gì cũng không quan trọng bằng chàng”
“ Ừ, nàng cũng vậy” Tư Đồ Cảnh Diễn cười ôm lấy Thẩm Thiển Mạch, dịu dàng nói, nhìn con ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch, từ từ miêu tả ngũ quan như vẽ của nàng, hôn thật sâu vào đôi môi đỏ mọng mê người kia, đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng, hôn càng sâu hơn.
Không có sắc thái ** chỉ có vô cùng vô tận tình cảm