Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2430 lượt.
, theo cái hôn đó từng điểm từng điểm sâu hơn, thấm vào trong lòng Thẩm Thiển Mạch.
“ Cảnh Diễn, ta muốn đi Lê Quốc” Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng dựa vào trước ngực Tư Đồ Cảnh Diễn, ngữ điệu nhu hòa nói.
“ Ta không cho!” Tư Đồ Cảnh Diễn bá đạo ôm lấy Thẩm Thiển Mạch, cứng rắn nói. Hắn thật vất vả mới có thể “ lừa gạt” Thẩm Thiển Mạch trở lại, thật vất vả mới cưới được nàng, sao hắn có thể để nàng mạo hiểm đi Lê Quốc chứ?
“ Cảnh Diễn, chàng biết Nạp Lan Dung không phải là người đơn giản như vẻ ngoài. Nếu có thể hiểu rõ an bài trong Lê Quốc thì tấn công sẽ dễ dàng hơn nhiều” Thẩm Thiển Mạch đưa tay vuốt lên nếp nhăn giữa mi tâm của Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng mang theo ý cười vui vẻ. Nàng biết Tư Đồ Cảnh Diễn đang lo lắng cho nàng. Nhưng mà chuyện này, chỉ có nàng đi là thích hợp nhất.
Hôm nay Ngôn Tu Linh đã lên đường trở về Lâm Vị. Lâm Vị cùng Thiên Mạc đều ở Khẩn La Mật Cổ an bài chuẩn bị. Tư Đồ Cảnh Diễn không thể rời khỏi Thiên Mạc, như vậy chỉ có nàng đi mới thích hợp nhất.
“ Chỉ là tấn công Lê Quốc mà thôi! Không cần biết an bài cũng không sao!” Tư Đồ Cảnh Diễn vẫn cố chấp nắm tay Thẩm Thiển Mạch.
Hắn sao lại không biết Nạp Lan Dung lợi hại chứ, nhưng chính bởi vì biết Nạp Lan Dung lợi hại nên hắn không thể để Thẩm Thiển Mạch một mình mao hiểm. Hắn cũng hiểu nếu biết được an bài của Lê Quốc thì quả thật tiết kiệm được không ít sức lực, nhưng ở trong mắt hắn, điều đó không thể so được với an nguy của Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển mạch nhìn thấy trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn tràn đầy mưu toan, khóe miệng nở một nụ cười vui vẻ:” Cảnh Diễn không tin ta sao?”
“ Mạch Nhi, nàng biết là ta không có ý này” Tư Đồ Cảnh Diễn bất đắc dĩ nhìn Thẩm Thiển Mạch. Sao hắn lại không tn bản lĩnh của Mạch Nhi chứ. Nhưng mà Nạp Lan Dung cũng không phải là một người bình thường, huống chi, hắn không thể chịu được việc Thẩm Thiển mạc chịu một chút nguy hiểm, chỉ sợ bên trong ẩn chứa nguy hiểm.
Thẩm Thiển Mạch tự nhiên hiểu được ý của Tư Đồ Cảnh Diễn, dùng sức cầm tay của Tư Đồ Cảnh Diễn, khóe miệng vui vẻ nhẹ giương lên:” Cảnh Diễn, yên tâm đi, ta là vợ của chàng, không phải là kẻ vô dụng”
Con ngươi đen như mực của Tư Đồ Cảnh Diễn xẹt qua một tia sáng, nhìn Thẩm Thiển Mạch thật sâu. Ta là vợ của chàng, cũng không phải là người vô dụng. Mạch Nhi của hắn, bảo sao hắn không thích nàng đây?
Dùng sức ôm lấy Thẩm Thiển Mạch, Tư Đồ Cảnh Diễn im lặng truyền lại ý tứ của hắn, ta cho phép nàng đi, nhưng mà nàng nhất định phải cẩn thận, nếu như nàng gặp phải nửa phần nguy hiểm thì sau này cũng đừng trách ta đem ngươi bảo hộ dưới cánh chim, không cho nàng có cơ hội mạo hiểm.
Thẩm Thiển Mạch từ trong cái ôm của Tư Đồ Cảnh Diễn cảm nhận được ý tứ của hắn. Khóe miệng nâng lên một nụ cười ấm áp, dùng sức nói cho Tư Đồ Cảnh Diễn, nói cho hắn biết: yên tâm.
Thế cục bây giờ không thể chịu được dây dưa quá nhiều.
Tư Đồ Cảnh Diễn vội vàng an bài thế lực khắp nơi, Thẩm Thiển Mạch cũng từ Thiên Mạc đi Lê Quốc.
“ Nạp Lan Dung có hành động gì không?” Con ngươi của Thẩm Thiển Mạch đen nhánh, khóe miệng hàm chứa ý cười lạnh như băng, giờ phút này nàng là cung chủ Ma cung Mặc Trì, là Ma cung cung chủ giết người không chớp mắt.
“ Thoạt nhìn thì không có hành động gì” con ngươi Huyền Lâu phủ một tầng sương mù nhàn nhạt giờ phút này càng thêm mê mang, hơi hơi cau mày, mang theo vài phần ngưng trọng nói:” Nhưng mà không khí của Đô thành Lê Quốc hơi kì lạ”
Thẩm Thiển Mạch cau mày nhìn về phía Huyền Lâu, không khí hơi kì lạ, đây không khỏi cũng quá chủ qua đi, nhưng Huyền Lâu không phải là người ăn nói lung tung, nếu hắn nói như vậy, chức chắn là có dấu vết gì đó.
Huyền Lâu thấy Thẩm Thiển Mạch cau mày nhìn mình, lập tức cau mày lại, đem cái nhìn của mình nói ra:” Nạp Lan Dung cũng không an bài binh lực, nhưng lại triệu tập rất niều cao thủ đến Đô thành, bảo là muốn khống chế Đô thành tốt hơn, nhưng ta lại cảm thấy có chút kì quái”
“ Khống chế Đô thành tốt hơn” Trong mắt Thẩm Thiển Mạch lóe lên một tia suy nghĩ sâu xa. Theo nàng biết, toàn bộ thế lực ngầm của Lê Quốc đã bị Nạp Lan Dung nắm trong tay, cả Đô thành lại càng nằm trong sự khống chế của hắn, hắn căn bản không cần triệu tập cao thủ đến khống chế Đô thành.
Như vậy những cao thủ này được triệu tập đến Đô thành là vì cái gì? Tất nhiên là vì đối phó với người kia. Người kia? Chẳng lẽ là nàng sao? Nhưng hình như Nạp Lan Dung không có lí do động thủ với nàng.
“ Là tử sĩ hay là người trong võ lâm?” Sau khi trầm tư, con ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch mang theo mấy phần ngưng trọng, chậm rãi hỏi.
Trong mắt Huyền Lâu cũng thoáng qua một tia khác thường, chân mày nhíu càng sâu hơn” Đại đa số là tử sĩ. Còn người trong võ lâm đều là những người có thù oán với Ma cung”
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn Huền Lâu một cái, thấy được sự lo lắng trong mắt Huyền Lâu, im lặng không lên tiếng, khóe môi nở một nụ cười yêu dị. Qủa nhiên là muốn đối phó với nàng!
Vừa triệu tập tử sĩ, vừa mượn thế lực nhân sĩ võ lâm có thù oán với Ma cung. Nạp Lan Dung phí hết t