Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.
ùng bí hiểm, giọng điệu nhàn nhạt, mang theo vài phần lạnh lùng: "Đàn này, ta không thích người khác đụng vào."
Thẩm Thiên Mạch nhíu lông mày, thu lại tay đang giữ chặt mạch môn của cô gái. Không có nội lực, nữ tử này không có một tia nội lực nào cả? Làm sao có thể! Nàng mới vừa từ trong đình ở lòng hồ ra đây, chẳng lẽ không dùng khinh công? Làm sao mà có thể một tia nội lực cũng không có!
Trong lòng Thẩm Thiên Mạch rất nghi ngờ, nhưng trên mặt cũng không biến sắc, nhếch miệng lên một nụ cười thản nhiên : "Nếu là vật cô nương yêu thích, Thiên Mạch cũng không muốn ép buộc cô nương."
Nói xong, ống tay áo Thẩm Thiên Mạch màu trắng vừa nhấc, nhìn như chỉ là tùy ý vung lên, sau đó bình tĩnh nhìn nàng kia. Trong mắt hiện lên sự thâm thúy, cũng vẫn giọng điệu thản nhiên nói : "Hôm nay được gặp cô nương, Thiên mạch rất vui vẻ. Sau này còn gặp lại."
Cô gái áo đen kia cũng không có phản ứng gì, chỉ là nhàn nhạt nhìn Thẩm cạn mạch, chậm rãi nói ra : "Sau này còn gặp lại."
Thẩm Thiên Mạch xoay người nhanh chóng rời đi, khóe miệng cũng gợi lên một nụ cười ngoan tuyệt. Sau này còn gặp lại, cô gái bên cạnh Nạp Lan Dung.
Mặc dù không biết nữ tử này cùng với Nạp Lan Dung có quan hệ gì, nhưng Nạp Lan Dung cũng không phải là người dễ dàng tin tưởng người khác. Thế nhưng hắn lại cho phép nữ tử này theo bên mình, tất nhiên quan hệ của hai người cũng không đơn giản. Nếu là có thể nắm hành tung của nữ tử này trong tay, như vậy hành tung của Nạp Lan Dung cũng có thể nắm trong tay.
Mới vừa rồi nàng vừa giơ tay áo, nhìn như vô ý, thật ra là vẩy một loại bột vô sắc vô vị, chính là thuốc truy hương của Ma Cung, Thiêm Hương. Nếu cho thêm nó vào hương người, cũng sẽ không có gây ra bất kỳ điều gì, cũng sẽ không có mùi vị gì tản ra. Nhưng nếu là một loại côn trùng đặc biệt của Ma Cung mới có thể phát hiện được mùi vị đặc biệt thuộc của Thiêm Hương.
Thẩm Thiên Mạch nâng lên một nụ cười nhạt thản nhiên. Nắm trong tay hành tung của Nạp Lan Dung, đối với việc sau này làm việc càng tiện hơn.
Tiết trời đã dần dần vào hạ, thời tiết ở Lê quốc ngày một ấm áp, mọi thứ phảng phất như nằm trong màn sương.
Thẩm Thiển Mạch mặc một bộ y phục màu trắng, bên hông thắt đai lưng màu xanh nhạt. Nàng vẫn giống như lúc bình thường, không trang điểm thừa thãi, chỉ đơn giản một màu trắng ngần, cũng đã tôn lên khí chất cao quý của nàng.
Trên khuôn mặt là vẻ lạnh nhạt mà lười biếng, con ngươi đen nhánh nheo lại, giống như mãnh thú đang ngủ say. Khóe môi cong lên như có như không, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể gợi lên nụ cười lãnh huyết.
“Trận Hồng Môn yến lần này, tự ta có thể làm tốt.” Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười thản nhiên, liếc mắt nhìn xuống Huyền Lâu đang muốn hộ tống nàng tới Hoàng cung của Lê quốc, nhìn thấy trên mặt Huyền Lâu vẻ không yên lòng. Vẻ mặt Thẩm Thiển Mạch vẫn thản nhiên, chỉ là trong con ngươi đen nhánh có chút nặng nề, nàng dặn dò: “Ngươi còn có chuyện quan trọng hơn.”
“Nói hộ với Cảnh Diễn, cho dù hắn nhìn thấy cái gì, nghe thấy cái gì, cũng không cần quan tâm. Chỉ cần tin tưởng ta, ta sẽ không gặp chuyện gì.” Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch lúc nói tới Tư Đồ Cảnh Diễn đột nhiên sáng rực, nụ cười trên khóe môi không biết do đâu đã trở nên ấm áp.
“Dung. Ngài chắc chắn thành công?” Đứng sau Nạp Lan Dung là một hắc y nữ nhân, nàng chính là người gảy đàn mà Thẩm Thiển Mạch đã nhìn thấy ở phụ đệ của Nạp Lan Dung.
Nạp Lan Dung cười ngoan độc, trên ngón tay dính chút rượu, hắn đưa lên gần chóp mũi, cười nói: “Hóa công tán này vô sắc vô vị, cũng không phải là kịch độc, nàng ta chắc chắn không phát hiện được.”
“Nhưng hôm qua lúc ta gặp nàng lần đầu ở phủ đệ của ngài, ta rõ ràng cảm thấy hình như nàng phát hiện ra cái gì đó.” Hắc y nữ nhân nhíu mày, nhớ tới cảnh tượng hôm đó gặp Thẩm Thiển Mạch, vẫn cảm thấy trong đôi mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch có cất giấu điều gì đó. Có lẽ là nữ tử trời sinh nhạy cảm, nàng cảm giác như vậy không ổn.
“Ảnh. Đừng lo lắng. Không có việc gì đâu. Chờ Thẩm Thiển Mạch trúng Hóa công tán này, võ công bị phế, sẽ bị ta khống chế, đến lúc đó cho dù hắn cầm quân đánh tới kinh thành của Lê quốc thì chúng ta cũng không cần lo lắng.” Vẻ mặt Nạp Lan Dung vui vẻ, trong giọng nói mang theo vẻ hăng hái và đắc ý.
Hắc y nữ nhân vừa nghe thấy lời của Nạp Lan Dung, còn muốn nói cái gì nữa, đột nhiên nàng lắc thân mình một cái, lập tức ẩn thân, giọng nói mơ hồ phát ra: “Nàng tới.”
Hắc y nữ nhân vừa dứt lời, Thẩm Thiển Mạch đã bước vào Hoàng cung Lê quốc, nghênh ngang đi về phía tẩm cung của Nạp Lan Dung.
“Lê vương thật thịnh tình, Thiển Mạch vô cùng cảm động.” Khóe môi Thẩm Thiển Mạch nở nụ cười đùa giỡn có phần lười biếng, con ngươi đen nhánh cũng mang theo nụ cười.
Nạp Lan Dung nhìn thấy bộ dáng lười biếng của Thẩm Thiển Mạch, không khỏi giật giật khóe môi: “Đó là Hoàng hậu Thiên Mạc nể mặt ta. Mời ngồi mời ngồi, đây đều là trầm hương thượng hạng.”
Đôi mắt sắc bén của Thẩm Thiển Mạch không thay đổi, thu