Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.

rông chừng nàng cũng không có gì kì lạ, nhưng nàng cảm thấy ánh mắt Mạc Nhất nhìn nàng có chút kì lạ, mặc dù thoạt nhìn lạnh lẽo doạ người, nhưng rõ ràng nàng không hề cảm thấy bất kỳ lạnh lẽo nào.
Chẳng lẽ cảm giác của nàng không còn nhạy cảm nữa? Thật là khó hiểu.
“Phụng mệnh trông chừng.” Câu trả lời đơn giản, Mạc Nhất không hề chớp mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, vẫn lạnh nhạt trước sau như một.
Thẩm Thiển Mạch không nhìn ra chút sơ hở nào, không thú vị bĩu môi, thôi, quản hắn có vấn đề khỉ gió gì làm gì, dù sao chuyện cũng không liên quan tới nàng. Chỉ là nàng cảm thấy kỳ lạ thôi.
Sênh Ca lạnh lùng, nhưng là khiến người khác cảm thấy lạnh lẽo từ bên trong, chỉ cần nhìn ánh mắt của hắn là có thể cảm thấy lạnh lẽo rõ ràng, nhưng nam tử này, ánh mắt lạnh lẽo của hắn vô cùng giống Sênh Ca, nhưng lạnh lẽo trong đó không phải thực chất, giống như chỉ là cố ý lạnh lùng.
“Bình thường Lê Vương bệ hạ ở nơi nào?” Dáng vẻ Thẩm Thiển Mạch nhàm chán,nàng vừa thản nhiên nhìn ngoài cửa sổ, vừa không chút để ý hỏi.
Mạc Nhất vừa thấy Thẩm Thiển Mạch để lại cho hắn một nửa khuôn mặt, trong đôi mắt liền thoáng qua nhanh một chút dịu dàng, nghe câu hỏi của Thẩm Thiển Mạch thì không khỏi nhăn mày, lạnh lùng nói: “Không biết!”
Thẩm Thiển Mạch nghe vậy liền nhíu mày. Khá lắm, Mạc Nhất, thật kín tiếng, không chịu nói cho nàng biết bình thường Nạp Lan Dung ở nơi nào? Hừ! Hắn cho rằng hắn không nói thì Thẩm Thiển Mạch nàng không có biện pháp để biết sao?
Hành tung của Nạp Lan Dung đừng hòng thoát khỏi tay nàng dù chỉ một chút. Bất kể Nạp Lan Dung đến chỗ nào đều mang theo nữ vệ sĩ kia, mà nữ vệ sĩ kia chính là Thiêm Hương, cho dù thân thủ nàng ta quỷ quyệt thì cũng không trốn thoát khỏi sự giám sát của Ma Cung.
Khoé môi nàng nâng lên nụ cười đùa giỡn, dáng vẻ Thẩm Thiển Mạch làm như nhàm chán, nói: “Ở trong phòng này cả ngày làm ta cảm thấy thực buồn bực, ta muốn ra ngoài đi dạo.”
“Không được.” Câu trả lời lạnh lùng không có chỗ thương lượng.
Thẩm Thiển Mạch nhăn nhăn mày, trong mắt thoáng qua khí lạnh, khoé môi nở nụ cười, giống như tự nhiên nhưng mang theo vài phần uy hiếp: “Không được? Ta nhớ Lê Vương bệ hạ cũng không nói không cho phép ta ra ngoài. Còn nữa, nếu ta xảy ra chuyện gì không may, các ngươi có thể đảm đương nổi sao? Không nói tới việc ta buồn bực đến sinh bệnh, nếu ta làm ra chuyện gì gây tổn thương đến mình thì sao?”
Trong đôi mắt Mạc Nhất thoáng qua nhanh vài tia tình cảm, Thẩm Thiển Mạch không kịp bắt gặp. Nàng chỉ nghe thấy âm thanh cắn răng nghiến lợi: “Vậy Hoàng hậu Thiên Mạc muốn đi nơi nào?”
Đáng chết! Mạch nhi lại dám dùng chính bản thân mình để uy hiếp hắn?! Nàng cư nhiên không thương tiếc bản thân mình như vậy, tuỳ tuỳ tiện tiện đã nói ra chuyện tình có thể làm tổn thương đến mình?! Không phải nàng đã đồng ý với hắn sẽ chăm sóc bản thân thật tốt sao?
“Ngự hoa viên.” Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch sáng lên, khoé môi thoáng hiện nụ cười. Hoàng cung của Lê quốc cũng không phải là tường đồng vách sắt, đặt nhân thủ nằm vùng bên cạnh Nạp Lan Dung là không thể, nhưng nếu muốn có tai mắt nằm vùng trong Hoàng cung lại không phải chuyện khó.
Ngự hoa viên. Đây chính là nơi nàng bố trí nhân thủ. Thẩm Thiển Mạch hé ra nụ cười tự tin. Muốn biết bí mật của Hoàng cung Lê quốc, nàng có biện pháp, coi như Mạc Nhất không chịu nói, nhưng nếu Thẩm Thiển Mạch nàng muốn biết, vậy thì nhất định sẽ biết!
Mạc Nhất hơi cúi đầu, thu lại ánh sáng trong mắt, để lại cho Thẩm Thiển Mạch một bóng lưng lạnh lùng.
Thẩm Thiển Mạch hiểu Mạc Nhất để nàng đi cùng. Nàng cũng không hiểu vì sao, nếu Mạc Nhất xoay người, nàng nhất định sẽ hiểu rõ được suy nghĩ của hắn. Thật kỳ lạ mà, dường như nàng có thể hiểu được mọi suy nghĩ của Mạc Nhất.
Vừa đi theo Mạc Nhất ra khỏi cửa đã bị thị vệ cản đường.
“Mạc công tử.” Hiển nhiên là thị vệ biết Mạc Nhất, thái độ đối với Mạc Nhất vô cùng cung kính, hơi khó xử nhìn Thẩm Thiển Mạch phía sau Mạc Nhất, nói:
“Hoàng hậu Thiên Mạc muốn đi ra ngoài. Có ta ở đây, các ngươi yên tâm.” Mạc Nhất lạnh lùng đáp, thị vệ nghe Mạc Nhất nói vậy, vẻ mặt hơi buông lỏng sau đó nhường đường cho Thẩm Thiển Mạch và Mạc Nhất.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn Mạc Nhất, xem ra thế lực người này không hề nhỏ. Về sau nàng nên lợi dụng cho tốt mới được. Nhanh chóng đi theo Mạc Nhất tới ngự hoa viên, Thẩm Thiển Mạch làm ra dáng vẻ vô cùng nhàm chán, đông xem một chút tây xem một chút, dáng vẻ ngây thơ.
Mạc Nhất nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch, trên khuôn mặt vẫn là sự lạnh lẽo ngàn năm không đổi, nhưng nếu nhìn kĩ lại, trong đôi mắt đen nhánh như Hắc Diệu Thạch của hắn hiện lên chút ánh sáng cưng chiều.
“Ui da. Nô tỳ đáng chết!” Một cung nữ va phải Thẩm Thiển Mạch, dáng vẻ hoang mang sợ hãi, đôi mắt thuỷ hạnh mang theo vài phần kinh hoảng nhìn Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch bình thản nâng mắt nhìn cung nữ kia, khoé môi hiện lên nụ cười biếng nhác: “Không có việc gì, không có việc gì.”
Mạc Nhất lạnh lùng nhìn cung nữ kia, trong mắt thoáng qua một tia sáng tỏ, không biến sắc nh


XtGem Forum catalog