Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2384 lượt.
am Cương rất thần bí, chưa bao giờ trao đổi với những quốc gia khác, chỉ an phận ở phía Nam hoang mạc. Bởi vì Nam Cương cũng không giàu có và đông đúc, thêm vào đó người Nam Cương lại xa cách, các quốc gia đại lục cũng chưa từng có giao lưu gì với Nam Cương.
Mặc dù Ngôn Tu Linh cùng Tư Đồ Cảnh Diễn muốn tranh đoạt thiên hạ, nhưng cũng không có đem Nam Cương nhét vào phạm vi thiên hạ này. Thứ nhất là bởi vì Nam Cương cực kỳ vắng vẻ, lại không giàu có, lại không có trao đổi với bên ngoại không tốt thống trị. Thứ hai cũng là bởi vì Nam Cương cực kỳ thần bí, nhất là Thánh tộc Nam Cương, cao thủ đông đảo, thân pháp quỷ dị, phương thức võ công hoàn toàn bất đồng với người Trung Nguyên, hơn nữa giỏi về dùng cổ.
Thánh nữ Nam Cương. Là Thánh tộc Nam Cương đỉnh của tín ngưỡng tinh thần. Mặc dù quyền thế của thánh nữ không lớn, nhưng thân phận này lại vô cùng quan trọng. Cái cô gái áo đen gọi là Ảnh này chẳng lẽ lại là Thánh nữ Naya mất tích mười năm trước của Nam Cương. Bởi vì sợ người Nam Cương tìm được nàng, cho nên vẫn luôn ẩn giấu tung tích của mình, không hiện thân trước mặt mọi người.
Hơn nữa trong cơ thể thánh nữ Nam Cương có cổ đặc hữu của Nam Cương. Một khi Thánh nữ Nam Cương chết đi, Nam Cương bên kia chắc chắn sẽ biết, sẽ lựa chọn Thánh nữ kế nhiệm. Hôm nay Naya chết ở trong tay bọn họ, chỉ sợ Nam Cương cũng đã biết. Tầm quan trọng của Thánh nữ Nam Cương đối với Nam Cương không cần nói cũng biết, Nam Cương Thánh tộc nhất định sẽ không bỏ qua cho Thiên Mạc.
"Cảnh Diễn, hiện tại ngươi có thể sẽ rất thảm." Ngôn Tu Linh bất đắc dĩ lắc đầu, Nam Cương, đó là thế lực thần bí mà đáng sợ, nếu thật sự phải đối đầu với họ, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.
Tư Đồ Cảnh Diễn nhếch môi hiện lên nụ cười cuồng ngạo, Nam Cương xác thực đáng sợ, nhưng cũng không hù dọa được Tư Đồ Cảnh Diễn hắn, ánh mắt lạnh lùng chợt lóe, Tư Đồ Cảnh Diễn chậm rãi nói ra, "Tu Linh chẳng lẽ ngươi sợ sao?"
Ngôn Tu Linh nghe lời nói của Tư Đồ Cảnh Diễn, cũng hiểu ý tứ trong đó. Người không đụng đến ta ta không động người. Nếu Nam Cương thật sự muốn đối đầu với hắn, vậy không bằng liền nhân cơ hội này, đem Nam Cương cũng nhét vào trong bản đồ. Muốn một thiên hạ hoàn hoàn chỉnh chỉnh!
Một thân trường bào xanh biếc… Trong con ngươi của Hạo Nguyệt vẫn phiếm sương mù mông lung, một thân khí độ hơn người, mà Huyền Lâu đứng đứng bên cạnh hắn cũng là một thân khí độ bất phàm cùng với một đôi con ngươi dịu dàng. Chỉ có một điểm bất đồng đó là Huyền Lâu mặc một bộ phục trắng thuần.
Khí chất đọat người như vậy, hai người đều dịu dàng như ngọc, nhưng đứng ở trước mặt bóng dáng màu đỏ tà mị không nói nên lời thì vẫn kém hơn.
Tư Đồ Cảnh Diễn mặc một thân trường bào đỏ như lửa, ống tay áo thêu hoa văn hình rồng phưc tạp màu vàng kim, tùy ý nghiêng người tựa vào ghế dựa, nhìn như một động tác cực kỳ tùy ý, nhưng do hắn thực hiện thì lại có một cỗ khí phách tự nhiên cùng sức quyến rũ, giống như có ma lực không thể ngăn cản, cao quý không nói hết.
Cho dù là người có khí chất bất phàm như Huyền Lâu và Hạo Nguyệt thì khi đứng trước Tư Đồ Cảnh Diễn cũng bị khí độ trên người hắn chấn áp.
Tư Đồ Cảnh Diễn lười biếng tựa lưng vào ghế tựa, con ngươi đen như mực hới nâng lên, khóe miệng nở một nụ cười tà mị, dùng giọng nói mị hoặc đặc biệt ỏi:” Chuyện gì?”
Tư Đồ Cảnh Diễn ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiển Mạch, Ma cung giỏi về dùng độc, hơn nữa am hiểu cổ độc, Thẩm Thiển Mạch thân là Ma cung cung chủ, đương nhiên cũng tinh thông. Hôm đó ở Kỳ Nguyệt, Thẩm Thiển Mạch chỉ nhìn một cái liền nhận ra trên người Thượng Quan Triệt có đồng sinh cổ, nghĩ tới đây, Tư Đồ Cảnh Diễn nở một nụ cười tà mị, hỏi:” Mạch Nhi có thể giải được cổ độc này?”
“ Đương nhiên!” Trong con ngươi đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch thoáng qua một tia tự tin, khóe miệng nở một nụ cười vui vẻ, y phục màu đỏ tôn lên khí chất như lửa của nàng, khác với bạch y cao quý, giờ phút này Thẩm Thiển Mạch là một nữ nhân kiều mị, là sát khí yêu dị.
Đưa tay ôm lấy Thẩm Thiển Mạch, Tư Đồ Cảnh Diễn cưng chiều vuốt ve tóc của nàng, cười nói:” Mạch Nhi đúng là phúc tinh của ta”
Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt cười một tiếng. Nàng biết Tư Đồ Cảnh Diễn nói như vậy là thành toàn cho lòng riêng của nàng. Nàng luốn rất quật cường, không muốn sống dưới sư bảo vệ của Tư Đồ Cảnh Diễn, không muốn trở thành gánh nặng của Tư Đồ Cảnh Diễn, mà là muốn giúp hắn, đứng ở bên cạnh hắn, từ sau khi phát hiện tâm tư của nàng, Tư Đồ Cảnh Diễn ở mọi nơi đều tạo cho nàng cảm giác nàng quan trọng, tất cả chỉ để làm cho nàng vui. Mặc dù nàng không vạch trần nhưng phần tình cảm này, nàng rất hiểu.
Huyền Lâu nhìn bàn tay đang đan vào nhau của Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch, còn có màu đỏ của xiêm y hòa hợp với nhau, trong mắt xẹt qua một tia mất mát. Kể từ khi quay trở lại Thiên Mạc, Thẩm Thiển Mạch thay đổi bạch y hay mặc thường ngày trước kia thành xiêm y màu đỏ giống nhu Tư Đồ Cảnh Diễn.
Không thể không nói, thực ra Thẩm Thiển Mạch thích hợp với mà