Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.

thuần không hiểu gì cả, lại thật không ngờ, người đệ đệ ấy lại thông tuệ đến vậy.
"Cảnh Hạo kỳ thực rất thông tuệ. Chỉ là hắn không muốn tính toán với người mà thôi." Sênh Ca nói thay Tư Đồ Cảnh Hạo, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa đi vài phần, trong giọng nói thậm chí có thêm sự cưng chiều như có như không.
"Như vậy, thời gian ca ca không ở đây, đệ hãy bảo vệ tốt bản thân." Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn Tư Đồ Cảnh Hạo, tươi cười, lấy thái độ huynh trưởng dặn dò.
Tư Đồ Cảnh Hạo yên lặng gật đầu. Hắn không nên lúc nào cũng sống dưới sự bảo vệ của Tư Đồ Cảnh Diễn, hắn muốn học cách bảo vệ mình, không muốn tăng thêm gánh nặng cho Tư Đồ Cảnh Diễn.
"Thanh Tùng và Hồng Cúc* sẽ đi theo chúng ta, có chuyện gì thì liên lạc với Thanh Trúc." Tư Đồ Cảnh Diễn cầm lệnh bài Mị Huyết Lâu giao cho Tư Đồ Cảnh Hạo. Có lẽ đã tới lúc hắn dành cho đệ đệ một vùng bầu trời để phát triển rồi. Thời gian hắn không ở đây Thiên Mạc hẳn sẽ không có chuyện gì, sở dĩ hắn giao cái này cho Tư Đồ Cảnh Hạo, là vì muốn Tư Đồ Cảnh Hạo có được một cơ hội lịch luyện. …
(*tác giả viết là Hồng Mai nhưng Hồng Mai đã hi sinh vì TDCH nên mình nghĩ đây là Hồng Cúc)
"Thời gian này không biết Hồng Mai cô nương đã đi đâu?" Tư Đồ Cảnh Hạo nhíu mày hỏi. Trước kia Hồng Mai phụ trách bảo hộ hắn, mặc dù hắn không có ý nghĩ gì khác với Hồng Mai, thế nhưng từ khi độc của hắn được giải trừ thì Hồng Mai cũng biến mất. Hắn vốn tưởng rằng Hồng Mai được phái đi làm nhiệm vụ khác, thế nhưng vừa nghe Tư Đồ Cảnh Diễn nhắc tới Mị Huyết Lâu mà lại không có nói tới Hồng Mai, không khỏi hiếu kỳ.
Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn lướt qua sự bất đắc dĩ, cực lực khắc chế tâm tình, thở dài, "Hồng Mai đã rời khỏi Mị Huyết Lâu. Nàng ta nói nàng ta có chuyện cần làm."
Tư Đồ Cảnh Hạo nghe xong, cho rằng sự bất đắc dĩ và tiếc hận hiện lên trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn là do Hồng Mai đã rời khỏi Mị Huyết Lâu, cũng không có suy nghĩ tỉ mỉ gì nhiều, vừa cười vừa nói, "Có thể làm việc mình thích cũng thật là chuyện tốt. Cảnh Diễn huynh cũng đừng tiếc hận."
"Ừ. Bọn ta còn phải chuẩn bị tới Nam Thành, đi trước." Tư Đồ Cảnh Diễn thu liễm ánh mắt, vùi lấp tâm tình vào sâu trong đôi mắt đen.
Ra khỏi Cầu Phúc Cung, Thẩm Thiển Mạch khẽ thở dài một hơi. Dựa theo ý của Hồng Mai, bọn họ cũng không nói cho Tư Đồ Cảnh Hạo biết chuyện Hồng Mai liều mình cứu hắn, mà Tư Đồ Cảnh Hạo cũng cho rằng Hồng Mai rời khỏi Mị Huyết Lâu đi làm chuyện mình muốn làm, như vậy cũng là chuyện tốt.
Nếu đã không cách nào thay đổi, cần gì phải thêm hai người thống khổ nữa.
"Hồng Mai nhìn thấy Cảnh Hạo bây giờ, chắc hẳn sẽ rất vui mừng." Thẩm Thiển Mạch cười bình đạm. Cách làm của Hồng Mai đích thực khiến nàng cảm động sâu sắc, thế nhưng như Hồng Mai đã nói, đây là cuộc sống của nàng, lựa chọn của nàng.
Cặp mắt đen của Tư Đồ Cảnh Diễn như được phủ lên một tầng sương mù, nở nụ cười nhẹ, sự nhẹ nhàng ấy như mang theo sự xót xa và tiếc hận, "Ừ, nhất định."
Nhìn nhau cười, Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn đồng thời nắm chặt tay đối phương.
Có nhiều cặp đôi yêu nhau nhưng lại không thể đến được với nhau, có những người yêu một người lại không nhận được tình yêu của đối phương. Bọn họ có thể gặp nhau rồi yêu nhau, có thể đến được với nhau, thật đúng là không dễ dàng.
Nếu nắm chặt tay nhau, bọn họ tuyệt đối sẽ không buông ra. Bọn họ đều là người như thế, một khi đã quyết sẽ không thay đổi.
Quay lại Như Mộng Hiên.
"Đã chuẩn bị tốt để ứng phó với Nam Cương chưa?" Tư Đồ Cảnh Diễn nhướng mày, yêu thương nhìn Thẩm Thiển Mạch. Ban đầu hắn cưới nàng, là muốn cho nàng vinh quang của Hoàng Hậu, dành cho nàng tất cả tình yêu của hắn. Thế nhưng hôm nay, lại khiến Thẩm Thiển Mạch phải cùng hắn đối mặt với nguy hiểm.
Trong nháy mắt, hắn bắt đầu chán ghét. Thiên hạ với hắn dường như càng trở thành một thứ hư vô mờ mịt. Dường như nguyện vọng đoạt được thiên hạ càng lúc càng mờ nhạt, tựa hồ, Thẩm Thiển Mạch ở bên cạnh hắn, mới là điều hạnh phúc và sung sướng chân thật nhất.
"Phải là Nam Cương chuẩn bị ứng phó với chúng ta cho tốt." Thẩm Thiển Mạch cong môi cười, đôi mắt đen lóe ra tia sáng. Nam Cương nếu dám đối hạ thủ với Thiên Mạc, nàng sẽ khiến Nam Cương biết cái giá của nó. Chưa từng có ai chọc tới Thẩm Thiển Mạch nàng mà không phải trả giá lớn cả.
Tư Đồ Cảnh Diễn cười tà mị, con ngươi lướt qua một tia cuồng ngạo, mang theo khí thế bễ nghễ thiên hạ, lạnh lùng nói , "Đích thực là thế, động tới con dân Thiên Mạc của ta, sẽ biết cái giá phải trả như thế nào!"
"Nam Cương thánh tộc, thật sự cho rằng bản thân mình không gì làm không được? !" Ngữ điệu Thẩm Thiển Mạch mang theo sự tuyệt đối cao cao tại thượng, hồng y yêu dị tung bay trong gió, đan xen cùng bộ đồ đỏ của Tư Đồ Cảnh Diễn, thật hài hòa xứng đôi.
"Mạch Nhi của ta." Tư Đồ Cảnh Diễn nhéo nhéo mũi Thẩm Thiển Mạch, khóe mắt đuôi lông mày đều tràn ngập tiếu ý, bỗng nhiên cười xấu xa, không có ý tốt nói, "Hình như đã lâu rồi không có âu yếm cùng Mạch Nhi."
Thấy được nụ cười mang theo ý xấu của Tư Đồ Cảnh Diễn, sự nghiêm cẩn của Thẩm Thiển Mạ