XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.

là ngươi!” Nạp Lan Dung vô cùng giận dữ nhìn Thẩm Thiển Mạch, hoá ra Thẩm Thiển Mạch giữ bản đồ bố trí quân sự, còn dùng kế làm cho hắn hiểu nhầm rằng Ngôn Tu Linh cầm, làm hại hắn cứ theo dõi Ngôn Tu Linh chằm chằm mà quên theo dõi Thẩm Thiển Mạch. Nhưng Mạc Nhất đã nói rằng Thẩm Thiển Mạch không hề có điều gì khác thường, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
Nạp Lan Dung tức giận nâng mắt thì thấy khuôn mặt lạnh nhạt vạn năm không đổi của Mạc Nhất đang đứng phía đối diện cười cười với mình, nụ cười kia vô cùng tà mị, giống như vẻ tươi cười yêu dị của Thẩm Thiển Mạch, mang theo một loại hấp dẫn điên đảo chúng sinh. Bên trong đôi mắt đen như mực đang nhìn hắn tràn đầy bá khí* và hài hước. (Bá khí: khí phách, ngang ngược)
“Ngươi không phải là Mạc Nhất!” Nạp Lan Dung khẳng định nói. Không phải Mạc Nhất, Mạc Nhất sẽ không cười như vậy, lại càng không có ánh mắt như thế! Khó trách, khó trách hắn nói Thẩm Thiển Mạch không có gì khác thường, thì ra là hắn bắt tay cùng với Thẩm Thiển Mạch! Nhưng người này là ai mà lại có bản lĩnh lớn đến như vậy?
Tư Đồ Cảnh Diễn lạnh lùng cười, đưa tay lột mặt nạ da người trên mặt xuống, khoé môi nở nụ cười tà mị liều lĩnh, một thân khí phách phơi bày hoàn toàn không chút bỏ sót, giờ phút này toàn thân hắn là một màu đen. So với một thân màu hồng yêu dị ngày thường ít đi mấy phần mị hoặc lại nhiều thêm vài phần lạnh lùng và khí phách. Hắn cong môi, giọng điệu cuồng ngạo: “Nạp Lan Dung, bây giờ ngươi mới biết có phải quá muộn hay không!”
“Là Hoàng đế Thiên Mạc.”
“Cái gì? Thiển Mạch lấy bản đồ bố trí quân sự của chúng ta rồi sao, chuyện này phải làm thế nào bây giờ?”
“Xong rồi, xong rồi. Bệ hạ đắc tội Hoàng đế Thiên Mạc và Lâm Vị, Lê quốc chúng ta xong rồi!”
Vốn là ăn mừng Lê quốc có thể khống chế Lâm Vị và Thiên Mạc, bây giờ triều thần thấy vậy hiển nhiên cũng hiểu rõ thế cục tốt hay xấu, sắc mặt lo âu nhìn Nạp Lan Dung.
“Tư – Đồ - Cảnh – Diễn - !” Nạp Lan Dung gằn từng chữ, cắn răng nghiến lợi, giống như hận không thể cắn nát Tư Đồ Cảnh Diễn thành từng khối từng khối, nuốt vào trong bụng.
“Tục danh của trẫm ngươi có thể gọi hay sao?!” Tư Đồ Cảnh Diễn khẽ chớp mắt, đôi mắt đen như mực nhìn Nạp Lan Dung, phảng phất như tồn tại kiếm khí không thể nhìn thấy vô cùng sắc bén bắn về phía hắn.
“Chẳng lẽ Lâm Vị sẽ ngồi yên nhìn Thiên Mạc thôn tính Lê quốc? Chắc Hoàng đế Lâm Vị không thể không biết đạo lý môi hở răng lạnh chứ?” Sắc mặt Nạp Lan Dung không tốt, oán hận dời tầm mắt từ Tư Đồ Cảnh Diễn về phía Ngôn Tu Linh, hiện tại chỉ có Lâm Vị ra tay mới có thể giữ được Lê quốc.
Ngôn Tu Linh nhướn lông mày, nhún vai, bộ dáng bất đắc dĩ nói: “Ta có muốn cũng không giúp được gì.”
Lời Ngôn Tu Linh nói là sự thật, coi như hắn dẫn binh tới đây nhưng hiện tại cũng đã chậm mất rồi. Hắn hiểu rõ Tư Đồ Cảnh Diễn, nếu hắn dám quang minh chính đại bại lộ thân phân như vậy thì chứng tỏ hết thảy đã trở thành kết cục đã định.
Huống chi hắn cũng không cần phải mang binh tới trợ giúp Lê quốc. Nạp Lan Dung tuyệt đối là người không chịu khuất phục kẻ khác, cho dù hiện tại hắn phát binh trợ giúp Lê quốc cũng không nhất định có thể biến Lê quốc trở thành đồ trong túi.
Nạp Lan Dung vừa biết Ngôn Tu Linh không định trợ giúp Lê quốc, khuôn mặt hắn lập tức trở nên vặn vẹo, trong đôi mắt hẹp dài thoáng qua một tia ác độc, lúc này đôi mắt màu xanh dương được che phủ bởi một tầng lệ khí nồng đậm, hắn nở nụ cười mang theo oán độc, chậm rãi nói: “Một khi đã như vậy thì để hai vị Hoàng đế tuẫn táng cùng Lê quốc ta đi!”
Xung quanh Hoàng cung Lê quốc có hơn một ngàn cao thủ, nếu muốn giết Tư Đồ Cảnh Diễn và Ngôn Tu Linh cũng không phải là không thể. Nhưng cho dù có giết được Tư Đồ Cảnh Diễn và Ngôn Tu Linh thì cũng không thể thay đổi được thế cục Lê quốc bị diệt vong. Vừa rồi Nạp Lan Dung còn muốn đấu tranh lần cuối, nhưng vừa cảm thấy không có hi vọng, hắn đương nhiên lựa chọn con đường cá chết lưới rách này.
Nghe Nạp Lan Dung uy hiếp, Tư Đồ Cảnh Diễn không chút hoang mang nở nụ cười tà mị xen lẫn cuồng ngạo, trong mắt mang theo vài phần cao cao tại thượng và hài hước, giọng điệu châm chọc: “Chỉ dựa vào những kẻ vô dụng kia mà ngươi cho rằng có thể lưu lại tính mạng của trẫm hay sao??!”
Hắn vừa nói xong mọi người liền kinh hãi.
Sắc mặt Nạp Lan Dung trở nên khói coi cực kỳ. Lời này của Tư Đồ Cảnh Diễn là có ý gì, chẳng lẽ hắn nắm chắc phần sống từ trong tay hơn ngàn tên cao thủ hay sao?
“Ta đã hạ sát lệnh của minh chủ võ lâm truy sát hai trăm tám mươi chín tên phản đồ võ lâm. Giờ này hẳn đã đi gặp Diêm Vương rồi.” Thẩm Thiển Mạch bình thản đi tới bên Cạnh Tư Đồ Cảnh Diễn, không chút cố kị kéo tay hắn, nét mặt vân đạm phong khinh như đang nói chuyện quan trọng không chút liên quan tới mình, nhìn cũng không nhìn Nạp Lan Dung một cái, Thẩm Thiển Mạch cười yếu ớt hỏi: “Ta không thích Hoàng cung này của Lê quốc, huỷ được chứ?”
“Được. Nếu Mạch nhi không thích thì phá huỷ đi.” Tư Đồ Cảnh Diễn cưng chiều vuốt ve sợi tóc của Thẩm Thẩm Mạch, trong đôi mắt hắn tràn đầy dịu dàng.