Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
ười lục tục đi ra ngoài. Thẩm Thiển Mạch vẫn đứng ở bên trong, Nam Việt cũng không dám nhiều lời, chỉ tùy ý để Thẩm Thiển Mạch ở trong đó một mình. Tất cả mọi người vì chuyện có thể được cứu sống mà vui mừng như điên, không ai chú ý tới ngoại trừ Thẩm Thiển Mạch, ở góc tường còn một tiểu hài tử chưa có rời đi.
“Hoàng hậu Thiên Mạc? Hoặc là, nên gọi ngươi là Cung chủ Ma cung thì thích hợp hơn.” Hài tử kia nhìn thấy đám người đi ra hết, khóe miệng vẫn như cũ giơ lên nụ cười quỷ quyệt, không chút hoang mang nói. Thanh âm phát ra không giống hài tử non nớt chút nào, ngược lại mang theo một chút tang thương, nghe qua không hề giống giọng nói của một hài tử.
Đôi mắt Thẩm Thiển Mạch sắc nhọn như kiếm, nhìn chằm chằm vào đứa nhỏ kia, châm chọc cười, giọng nói băng lãnh: “Thánh tộc Nam Cương đều muốn giấu đầu lòi đuôi, có thể xuống tay với dân chúng tay trói gà không chặt như vậy sao?”
“Ha ha.” Hài tử kia nghe Thẩm Thiển Mạch châm chọc xong cũng không tức giận, chỉ cười lên cao ngạo, cả người hắn biến hóa từ đứa bé biến thành nam tử trung niên ngoài bốn mươi tuổi. Tướng mạo cũng cho là đoan trang, có điều khóe mắt hơi hơi nhếch lên kia làm cho người ta cảm giác vô cùng âm u.
Thẩm Thiển Mạch nhìn biến hóa của tiểu hài tử trước mặt, trong mắt không có một tia kinh ngạc. Công phu biến hóa kỳ lạ của Thánh tộc Nam Cương vô cùng bất đồng với công phu của Trung Nguyên, đây là chuyện nàng đã sớm biết rõ.
“Qủa nhiên là Cung chủ Ma Cung, kiến thức hơn người.” Nam tử nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch không hề kinh ngạc, vẻ mặt trấn tĩnh nhìn hắn, không khỏi bật cười, tiếp tục nói, “Ngươi giải Lưu Phong cổ, phá Đoạt mệnh tán của ta, cũng coi như có chút bản lĩnh.”
“Hừ! Đối bách tích lại dùng Đoạt mệnh tán ác độc như vậy, Thánh tộc Nam Cương đúng là để cho ta nhìn với con mắt khác xưa!” Thẩm Thiển Mạch khinh thường hừ nhẹ, không hề che dấu vẻ khinh thường và tức giận, lạnh lùng nam nhân Thánh tộc Nam Cương này.
Cái người Thánh tộc Nam Cương này lại không hề tức giận, chỉ lạnh nhạt nhìn Thẩm Thiển Mạch, trong mắt lộ ra một chút oán độc, giọng nói băng lãnh: “Thiên Mạc giết chết Thánh nữ Nam Cương, chỉ là một chút dân đen, nhiều hơn nữa cũng không đủ!”
“Vậy sao?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, khóe miệng thoáng qua nụ cười, y phục đỏ rực càng tôn lên vẻ yêu mị của nàng, nàng chậm rãi nói, “Nếu như Thiên Mạc có chút tổn thương nào, nhất định sẽ khiến Nam Cương chôn cùng!”
“Giỏi cho khẩu khí liều lĩnh!” Nam tử trung niên nghe được lời của Thẩm Thiển Mạch, rốt cuộc tức giận. Phải biết rằng Thánh tộc Nam Cương là cấm kỵ tuyệt đối không dám mạo phạm của cả Trung Nguyên, Thẩm Thiển Mạch này cư nhiên lại dám xuất khẩu cuồng ngôn, nói muốn đem cả Nam Cương chôn cùng?!
“Hừ!” Thẩm Thiển Mạch nghe hắn nói vậy, trên mặt lạnh lẽo không chút biểu tinh, chỉ khinh thường hừ lạnh, cao cao tại thượng nói: “Đừng tưởng rằng những năm gần đây Trung Nguyên không can thiệp Nam Cương là sợ Nam Cương! Nước khác không xen vào, nhưng nếu các ngươi dám cả gan động tới Thiên Mạc, nhất định phải trả giá đắt!”
Nam tử trung niên vừa nghe thấy lời Thẩm Thiển Mạch nói, trong mắt hiện lên sát khí. Vốn cho là nếu Nam Cương xuất thủ thì Thiên Mạc phải cực kỳ sợ hãi rồi cầu hòa mới đúng chứ, thật không ngờ thái độ của Thiên Mạc lại cương quyết như vậy, mà Hoàng đế và Hoàng hậu Thiên Mạc cũng không phải là nhân vật tầm thường.
Mị Huyết lâu và Ma Cung là hai môn phái cường đại và thần bí nhất Trung Nguyên. Sau khi bọn hắn điều tra Thiên Mạc mới biết được, Hoàng đế và Hoàng hậu Thiên Mạc là lâu chủ Mị huyết lâu và Cung chủ Ma cung. Nhưng Thánh tộc Nam Cương xưng bá ngàn năm làm sao có thể sợ hãi mấy môn phái Trung Nguyên đó.
Huống chi, thù hận giết Thán nữ không thể không báo. Mà quan trọng hơn là những năm gần đây Nam Cương tập trung xây dựng lực lượng, cũng đã tới lúc Nam Cương rời khỏi nơi hoang vu kia rồi!
“Nếu vậy, chúng ta cùng chờ xem.” Nam tử trung niên lạnh lùng nhìn Thẩm Thiển Mạch, đội ngũ của Nam Cương đều ở Nam Thành, chỉ có một mình hắn ở trong này, nếu luận võ công chỉ sợ không phải là đối thủ của Thẩm Thiển Mạch, nếu ở đây chống lại Thẩm Thiển Mạch cũng không phải là chuyện sáng suốt.
“Chờ xem ư?” Thẩm Thiển Mạch nhìn nam tử kia, khóe miệng gợi lên sát khí, nhẹ nhàng nói: “Chỉ sợ ngươi đã không còn cơ hội kia rồi!”
Lụa trắng bay ra, mang theo ý muốn đoạt mạng, không chút do dự đánh thẳng vào mặt nam tử trung niên kia. Hắn không ngờ rằng Thẩm Thiển Mạch đột nhiên xuất thủ, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, thân người cũng không chậm, lắc mình tránh né công kích của Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch nhìn thấy nam tử kia tránh né lụa trắng của nàng, khóe miệng như có như không hiện lên nụ cười, dưới tay chuyển động, lụa trắng như có linh tính, quân quanh người hắn ta, mang theo nội lực, chưởng phong xâm nhập vào tận trong thân thể nam tử trung niên.
Sắc mặt nam tử trung niên lập tức trở nên rất khó coi, hắn không ngờ Thẩm Thiển Mạch cư nhiên lại quyết liệt, một đường sống cũng không lưu. Xem ra Thẩm Thiển Mạch thật sự q