Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2343 lượt.

U Lan cùng Thẩm Thiển Ngữ như thế nào, Thẩm Thiển Tâm nàng cũng không phải là dễ chọc. Đợi nàng làm hoàng hậu, nàng sẽ từ từ đối phó Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch không có hứng thú nhìn hận ý trong mắt Thẩm Thiển Tâm cùng ánh mắt nghi ngờ của Thượng Quan Cẩn, chỉ lười biếng ngáp một cái, rồi đi về phía viện của mình.
Thượng Quan Cẩn nhìn bóng lưng của Thẩm Thiển Mạch mà mất hồn. Rõ ràng tướng mạo của tam tiểu thư Tướng phủ này vô cùng bình thường, nhưng tại sao hắn lại cảm thấy nàng xuất trần như vậy, cũng bất tri bất giác đả động nội tâm của hắn?
"Cẩn, chàng đang nhìn cái gì vậy?" Thẩm Thiển Tâm nhìn thấy bộ dáng lưu luyến không rời của Thượng Quan Cẩn thì trong lòng xẹt qua một tia hận ý, ra vẻ hờn dỗi lôi kéo tay áo Thượng Quan Cẩn nói.
"Không có gì. Ta chỉ là tò mò, dáng dấp của Thiển Tâm đẹp như vậy, tại sao bộ dáng của muội muội nàng lại bình thường như thế?" Thượng Quan Cẩn thấy vẻ hoài nghi trong mắt của Thẩm Thiển Tâm, lập tức lộ ra nụ cười, dịu dàng nói.
"Khi còn bé muội muội cũng rất đẹp mắt, chỉ tiếc nữ tử mười tám thay đổi nhiều." Thẩm Thiển Tâm nghe Thượng Quan Cẩn giải thích thì lập tức nở nụ cười, sau đó làm bộ đáng tiếc nói.
"Tiểu thư. Hoàng thượng đã hạ chỉ đem nhị tiểu thư gả cho Bát hoàng tử rồi." Thiên Thiên cầm một mâm trái cây đặt lên bàn, nói với Thẩm Thiển Mạch.
"Lần này Thượng Quan Triệt sẽ sốt ruột lắm đây. Hắn nhất định sẽ tới phủ tìm đại tỷ, nhưng phụ thân lại không thể giao đại tỷ ra, cứ như vậy, phủ Thừa Tướng sẽ không có đường lui, chỉ có thể dốc toàn lực trợ giúp Thượng Quan Cẩn." Thẩm Thiển Mạch vươn ngón tay mảnh khảnh, cầm một quả nho bỏ vào miệng, trong mắt là vẻ bày mưu nghĩ kế, khóe miệng nâng lên ý cười.
"Mạch Nhi, thì ra là con ở nơi này. Làm phụ thân tìm mãi." Xa xa Thẩm Lăng Vân nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch cùng Thiên Thiên đang ăn trái cây ở trong lương đình, liền vội vàng đi tới.
"Phụ thân tìm Mạch Nhi có chuyện gì?" Thẩm Thiển Mạch nhíu mày. Lão hồ ly này không phải là muốn nàng thay thế Thẩm Thiển Ngữ gả cho Thượng Quan Triệt chứ? Vậy thì hắn tính toán sai rồi.
Kiếp trước nàng đã gả sai một lần, lần này, nàng tuyệt đối sẽ không gả cho Thượng Quan Triệt.
"Mạch Nhi a, hiện giờ tung tích của đại tỷ con không rõ, mà Tam hoàng tử lại có cảm tình với đại tỷ của con, phụ thân sợ cả nhà ta sẽ có chuyện. Không bằng nói cho Tam hoàng tử biết thủ khúc Giang sơn tươi đẹp là do con đàn, tin tưởng lấy việc tán thưởng của Tam hoàng tử đối với thủ khúc này, nhất định sẽ đối xử tử tế với con." Thẩm Lăng Vân từ ái sờ đầu Thẩm Thiển Mạch, bày ra bộ dáng không thể làm gì hơn, trong mắt lại tỏ vẻ rất yêu thương nữ nhi.
Trong lòng Thẩm Thiển Mạch cười lạnh một hồi. Kiếp trước Thẩm Lăng Vân chính là lấy bộ dạng từ ái, dối trá này mà lừa gạt sự tin tưởng của nàng, để cho nàng y như đứa ngốc mặc cho hắn định đoạt, lại vẫn kính yêu gọi hắn là phụ thân.
Nhưng hiện giờ, nàng đã không còn là Thẩm Thiển Mạch đơn thuần thiện lương của kiếp trước, cho nên nàng tuyệt đối không có khả năng tiếp nhận sự sắp xếp an bài của Thẩm Lăng Vân.
"Phụ thân, làm sao người lại hồ đồ như vậy. Chuyện này tuyệt đối không thể." Thẩm Thiển Mạch đứng dậy, đi tới bên cạnh Thẩm Lăng Vân, bày ra bộ dáng suy tính thay cho Thẩm Lăng Vân.
"Mạch Nhi, con nói một chút, làm sao lại tuyệt đối không thể?" Thẩm Lăng Vân nhớ tới lần trước Thẩm Thiển Mạch giải thích chuyện tình của thái tử thì vội vàng hỏi.
"Phụ thân, người nghĩ xem, Tam hoàng tử là nhân vật nào? Làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho việc người khác cố ý lừa gạt hắn? Còn nữa, Tam hoàng tử sinh lòng hảo cảm với đại tỷ cũng không chỉ vì thủ khúc này, mà còn vì dung mạo, tài nghệ xuất chúng của đại tỷ. Nếu đổi thành người có dung mạo bình thường như Mạch Nhi, trừ đánh đàn thì cái gì cũng không biết, sợ rằng Tam hoàng tử sẽ cảm thấy phụ thân đang cố ý đùa giỡn hắn!" Thẩm Thiển Mạch lo lắng nói với Thẩm Lăng Vân.
"Mạch Nhi nói cũng có chút đạo lý, ngược lại là do phụ thân sơ sót." Thẩm Lăng Vân nghe Thẩm Thiển Mạch nói, cũng cảm thấy chuyện này không quá khả thi, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch càng thêm nghi ngờ cùng thưởng thức. Nữ nhi này lại có đầu óc như vậy, nếu biết lợi dụng, nhất định có thể trở thành một con cờ tốt.
"Phụ thân, người nên bỏ cái ý niệm này đi. Tránh cho đến lúc đó kết thân không được, lại làm cho Tam hoàng tử oán hận phủ Thừa Tướng!" Thẩm Thiển Mạch nhìn dáng vẻ trầm tư của Thẩm Lăng Vân, lại thêm vào một câu ngoan độc hơn.
"Được được được. Phụ thân biết rồi. Vốn là phụ thân cũng không muốn Mạch Nhi phải chịu ủy khuất." Thẩm Lăng Vân từ ái sờ đầu Thẩm Thiển Mạch, sự tính toán trong mắt cũng sâu hơn.
"Mạch Nhi cũng biết phụ thân thương Mạch Nhi." Thẩm Thiển Mạch lộ ra nụ cười ngây thơ. Tất nhiên vẻ tính toán trong mắt Thẩm Lăng Vân cũng không có lừa gạt được ánh mắt của nàng, nàng muốn nhìn xem Thẩm Lăng Vân có thể giở trò gì.
"Được rồi, phụ thân sẽ không quấy rầy nữa, Mạch Nhi nghỉ ngơi thật tốt đi." Thẩm Lăng Vân cũng không muốn hàn huyên nhiều với Thẩm Thiển Mạch, vỗ vai Thẩm